IPB

Xin chào Người đẹp ( Log In | Đăng ký )

giongto
 
Reply to this topicStart new topic
> The Tale Of Wind And Sand
alvissfan
bài May 23 2008, 01:13 PM
Bài viết #1


Suohiromu vs Kamui Shirou
**

Nhóm: Warrior
Bài viết: 149
Ngày gia nhập: 25-February 06
Từ: Everywhere - Nowhere
Thành viên số: 29733




Author: Alvissfan

Genre: Tragedy, Romance, Comedy [a bit] , slightly Shoujo-ai [girl x girl], sometimes reach to 18+, sometimes gore and contains blood and strong violence
Warning: Nếu bạn dị ứng với shoujo ai hay bất kì những thể loại tình cảm bất- bình- thường khác thì đừng nên đọc câu truyện này.

Giới thiệu: Người ta thường nói gió tự do....Nhưng chỉ vì người ta không hiểu rằng gió không có nơi nào để quay về...

Truyện cổ tích thông thường là truyện hư cấu và được viết để nhằm giáo dục con trẻ hướng đến những điều thiện và dạy chúng những bài học quý giá của cuộc sống. Truyện cổ tích đa phần mang màu sắc tươi đẹp và thường có kết thúc có hậu với cảnh những nàng công chúa được sống hạnh phúc suốt đời bên hoàng tử của mình.

Nhưng câu truyện cổ tích mà tôi sẽ kể cho các bạn dưới đây không phải là loại truyện phù hợp cho trẻ con. Câu chuyện này mang tên cổ tích nhưng chứa đầy những đau thương thù hận, máu và nước mắt. Cơ bản vì tôi không phải là con người lạc quan chăng?

Xin lưu ý một điều rằng ở đây không có khái niệm đúng hay là sai, và cũng không có cái gì gọi là hạnh phúc vĩnh cửu cả.

CHAPTER 1


Ngày xửa ngày xưa, ở một vương quốc hùng mạnh nọ, có một vị vua trẻ tài ba sống hạnh phúc với vị hoàng hậu xinh đẹp của mình. Sau vài năm chung sống, hoàng hậu hạ sinh một công chúa đáng yêu. Nàng công chúa bé bỏng làm hoàng đế vui sướng tột độ và đặt tên nàng là Beatus Regina, theo ngôn ngữ của vương quốc thì có nghĩa là “Hoàng hậu của các vị thánh”. Hoàng đế và hoàng hậu rất mực thương yêu và chiều chuộng công chúa Regina, lo lắng cho nàng và để nàng sống một cuộc sống đầy đủ nhất trên thế gian. Tuy nàng được vua cha đặt tên là Beatus Regina nhưng không một ai khác ngoài đứa vua và hoàng hậu biết được cái tên Beatus. Thông thường mọi người chỉ gọi nàng là công chúa Regina Holloward. Vua cha và hoàng hậu bảo cái tên Beatus chỉ được ban cho những người có dòng dõi hoàng gia, và chỉ những người trong hoàng tộc biết đến tên này, nên nó được dùng như một ấn lệnh của hoàng thân. Công chúa Regina cũng không phiền lòng, bởi vì với nàng, Regina đã là cái tên đẹp nhất trên đời.

Không hiểu có phải những gì tốt đẹp trên đời đều dễ dàng vuột đi không, nhưng đến ngày sinh nhật thứ mười của cô công chúa bé nhỏ của chúng ta, hoàng hậu lâm trọng bệnh và qua đời. Người ra đi với đôi mắt mỏi mệt và căng thẳng vì lo lắng cho đứa con gái bé bỏng của mình. Công chúa Regina khóc suốt mười ngày, rồi đến ngày thứ mười một, cô bé ngã bệnh. Căn bệnh này không thể chữa khỏi bằng thuốc thang, vì theo như các danh y chuẩn đoán, bệnh xuất phát từ tâm mà ra. Điều này khiến nhà vua không ngớt lo lắng cho cô con gái cưng của mình nên ngài quyết định lập hoàng hậu mới. Vị hoàng hậu này xuất thân từ một dòng dõi quý tộc lâu đời của vương quốc, dung mạo tuyệt trần đã từng khiến cho bao chàng trai hào hoa phong nhã của các dòng tộc lớn điêu đứng. Cô ta hết mực cưng chiều công chúa Regina khiến cho Regina nguôi ngoai dần nỗi nhớ mẹ và bắt đầu tươi tỉnh lại. Nụ cười lại xuất hiện trên khuôn mặt ngây thơ của cô công chúa đáng yêu và chỉ sau vài tháng, tân hoàng hậu Avarus đã trở thành một người quan trọng đối với cô bé này.

Ngoài hoàng hậu Avarus và đức vua Calculus, công chúa còn có một người bạn mà nàng rất đỗi quý mến, đó là vương tử Atrox, con riêng của hoàng hậu. Cậu vương tử này lớn hơn công chúa ba tuổi, và cũng như hoàng hậu Avarus, đã trở thành người anh không thể thiếu của công chúa Regina. Cuộc sống của công chúa dường như không thể nào hạnh phúc hơn được nữa với tình yêu thương của tất cả mọi người. Nhưng hạnh phúc này không tồn tại được lâu, và sự đe dọa đến tương lai của công chúa Regina bắt đầu nhen nhóm khi cô vừa bước vào lứa tuổi mười bảy.

Sinh nhật thứ mười bảy của công chúa, vương quốc Holloward tổ chức đại lễ và cho mời tất cả các vương tôn công tử và tiểu thư đài các của các vương quốc gần xa đến chung vui và chúc phúc cho cô công chúa bé nhỏ. Công chúa Regina, diện một bộ đầm trắng tinh khiết cùng với những đóa hoa hồng bạch gắn trên đầu như một chiếc vương miện của tự nhiên, bước ra phía ban công của lâu đài trong tiếng reo hò và chúc tụng của tất cả mọi người. Một chiếc bánh sinh nhật to làm từ kem tươi nguyên chất được để ở giữa mảnh sân tiệc của lâu đài bên cạnh những vò rượu vang, loại rượu truyền thống của Holloward. Công chúa bước đến chiếc bánh đưa nhát dao đầu tiên và nhẹ nhàng cắt ba miếng bánh đưa cho ba người cô yêu quý nhất: hoàng đế Calculus, hoàng hậu Avarus và vương tử Atrox. Xong đâu đó nàng đưa dao cho người phục vụ để họ cắt bánh chia đều cho tất cả những khác mời tham dự rồi tự mình đứng lên vũ đài của cung điện trình diễn một bản nhạc truyền thống của vương quốc. Giọng ca ngọt ngào của công chúa vang xa thẳm, đến tận những cánh rừng phía đông, làm lay động nơi trú ngụ của một người con trai mà định mệnh sẽ sắp đặt cho hai con người ấy gặp nhau trong tương lai.

Sau khi tiệc sinh nhật của công chúa đã tàn, tất cả khách mời đã yên vị trong lâu đài Rog, tòa lâu đài chỉ dùng để dành cho khách quý ở tạm mỗi khi có tiệc tùng, công chúa Regina trở về căn phòng của mình trong tòa lâu đài lớn của hoàng thất. Thả mình trên chiếc giường trắng muốt như chính tâm hồn ngây thơ của nàng, công chúa mệt lả người. Khi nàng đang thiu thiu ngủ, đột nhiên một bóng đen chồm lên giường của nàng khiến cho công chúa bé nhỏ của chúng ta suýt hét lên. Suýt ở đây có nghĩa là khi nàng đang định hét lên thì một bàn tay to lớn đã bịt kín miệng công chúa và một tiếng suỵt nhỏ vang lên. Hóa ra đó chính là vương tử Atrox, anh trai hằng yêu dấu của nàng. Công chúa thở phào nhẹ nhõm và nằm ngả vào đùi của anh mình.

- Tiệc hôm nay thế nào em gái của anh?- Atrox mở lời nói bằng giọng nói êm dịu mà chàng vẫn dùng thường ngày đối với em gái mình

- Vui lắm anh ạ. Chưa bao giờ em được dự một bữa tiệc vui đến như thế. Ngày mai em sẽ cảm ơn phụ vương và mẫu hậu vì đã tốn công bày trí cho sinh nhật của em. Em thật hạnh phúc khi tất cả mọi người đều thương em như vậy

Công chúa bé nhỏ không nhìn thấy nụ cười gian manh của Atrox vì nàng đang nằm trong lòng của anh ấy. Tiếp tục nụ cười đáng yêu, công chúa nói:

- Atrox này, năm nay anh được hai mươi tuổi rồi đấy. Anh không nghĩ đến chuyện yên bề gia thất đi. Trong dạ tiệc hôm nay em thấy có nhiều tiểu thư đáng yêu lắm. như công nương Alexis của Forleins chẳng hạn.

Atrox bỗng dưng trở nên trầm lặng. Anh ta chống tay lên cái đùi không bị công chúa Regina nằm, nhìn xa xăm về phía cửa sổ. Im lặng khoảng vài phút, Regina thúc tay vào chân anh trai ý như nhắc nhở về một câu trả lời. Atrox đột nhiên thở dài và cúi xuống gần khuôn mặt thánh thiện của cô em gái của mình và, vẫn bằng giọng nói êm dịu, anh nói:

- Anh chưa nghĩ đến chuyện đó vì đã có người rất quan trọng trong trái tim anh rồi. Người ấy ở ngay đây này.

Nói đoạn Atrox cầm tay em gái đặt lên ngực trái của mình và nhìn em cười. Công chúa Regina đột nhiên có cảm giác kì lạ và hơi ngượng ngập. Cô rụt tay lại và nói bằng giọng trách móc:

- Anh lại đùa em rồi. Thôi, anh về phòng đi, em buồn ngủ rồi

Nhưng công chúa Regina vừa ngồi dậy đã bị bàn tay rắn chắc của Atrox đè mạnh xuống giường. Vị vương tử liền đó đặt lên môi nàng một nụ hôn đầy mãnh liệt, và đưa tay mở những cái cúc áo ngủ làm bằng vàng của công chúa. Công chúa Regina sợ hãi đẩy mạnh anh trai mình ra và nhìn anh ta với ánh mắt lạ lẫm và ngạc nhiên. Atrox ngồi ở cuối giường, đưa tay lên quệt miệng và nhìn công chúa với thái độ kì lạ. Anh ta nói, không còn dùng giọng nói êm dịu thường xuyên nữa, mà thay vào đó là tiếng rít nhẹ:

- Em có hiểu cảm giác khi người quan trọng nhất của mình ở ngay bên cạnh mà bản thân mình không thể làm gì được để bộc lộ cảm xúc đó không? Em có hiểu không?

Đang nói dở dang, Atrox tiếp tục xông vào đè nghiến cô công chúa đáng thương xuống giường và đưa tay giật mạnh vạt áo của nàng. Bờ vai mảnh dẻ trắng ngần của công chúa lộ ra khỏi áo, và Atrox liền đặt lên bờ vai đó những nụ hôn mạnh mẽ. Công chúa Regina ban đầu chống cự quyết liệt, nhưng khi biết mình không thể nào kháng cự nổi với người anh khỏe mạnh, cô đành buông xuôi, và đâu đó trong trái tim cô, những cảm xúc trào dâng mãnh liệt. Đưa hai tay lên cao, cô ôm chặt đầu của Atrox trong khi vị vương tử này tiếp tục hôn cô và bàn tay lần nhẹ từ từ xuống dưới.

Bỗng trong một khắc, một bóng đen xuất hiện ở cửa sổ khiến công chúa Regina giật mình. Nàng lấy hết sức lực đẩy mạnh người anh của mình ra và chạy khỏi phòng. Atrox giận dữ nhìn ra phía bóng đen lạ mặt, nhưng tất cả những gì chàng nhìn thấy là tấm rèm đong đưa trong gió. Lạ, tháng này là tháng lặng gió ở Holloward, tại sao cơn gió này lại mạnh như cuồng phong? Nhưng chỉ trong vài khắc, mọi vật lặng yên và tấm rèm buông trở lại vị trí cũ. Atrox ngồi bệt xuống giường, và đột nhiên cười như điên dại.

Về phần công chúa của chúng ta, nàng chạy và chạy mãi, nước mắt chảy dài trên má. Tại sao thế Atrox? Bấy lâu nay anh là người anh mà em hằng ngưỡng mộ. Em luôn luôn yêu quý anh, nhưng chẳng hề biết anh lại có thứ tình cảm mãnh liệt đến thế. Và rồi nàng cảm thấy căm giận bản thân mình khi đã có những cảm xúc nhất thời lúc Atrox hôn lên cổ nàng. Dù gì thì nàng và Atrox cũng là anh trai và em gái, những chuyện như thế khiến nàng rất tủi hổ, và tự thấy căm hận chính bản thân mình. Nàng xô cửa vào phòng của phụ vương. Một cảnh tượng hãi hùng hiện ra trước mắt nàng khiến nàng quên hẳn đi tất cả những gì xảy ra.

Máu. Máu vương vãi khắp nơi. Trên giường, trên những tấm màn cửa. Và phụ vương của nàng ngồi bất động trên chiếc ghế gỗ , máu be bét khắp người. Công chúa chạy đến bên cha như một người mất hồn, hai tay nàng run run đưa lên chạm vào người phụ vương. Và rồi nàng nhanh chóng rụt tay lại, hai tay nhuốm đầy máu. Phụ vương nàng chợt mở mắt, thoi thóp nhìn đứa con gái cưng của mình. Nước mắt dâng trào trên khuôn mặt của vị hoàng đế vĩ đại của Holloward. Ánh mắt của ông mang nỗi đau thương tủi nhục và cả sự kinh hoàng. Lấy hết tất cả sức lực còn lại, ông nói với con gái bằng giọng ngắt quãng:

- Regina...Con phải trốn đi...Quên hết tất cả những chuyện này đi...Con phải giấu thân phận của mình..Vì chính tương lai của con...

- Phụ vương....-Công chúa dường như đã lấy lại được cảm giác của mình, nàng nói gần như van xin

- Con phải nhớ...Trên đời này cái xấu tồn tại rất nhiều, nhưng cái đẹp cũng không phải là ít...Con phải sống một....cuộc sống tươi đẹp...Con không thể trở thành quái vật...

- Phụ vương!!!

Ngay khi công chúa gào thét gọi phụ vương của mình, hoàng hậu Avarus xuất hiện từ ngoài cửa. Công chúa chạy đến ôm chặt hoàng hậu, khóc ngất lên:

- Mẫu hậu, phụ vương bị người ta hãm hại. Mau giúp phụ vương đi. Mẫu hậu! Người chết mất

Đột nhiên hoàng hậu Avarus xô công chúa ra bằng đôi tay lạnh lùng. Bà nhìn cô mỉm cười và nói:

- Phụ vương bị người ta hãm hại sao con? Hãm hại như thế nào? Có giống.....

Vẫn đang nói dở dang, hoàng hậu tiến đến nơi quốc vương đang ngồi thở dốc, giơ cao tay trái nơi bà đang cầm một thanh kiếm đẫm máu và đâm liên tiếp vào người ông cho đến khi ông thở hắt ra và mở đôi mắt trợn trừng nhìn công chúa. Công chúa Regina kinh hãi tột độ, nước mắt ướt đẫm hai bờ má, tay bấu víu vào thành cửa. Hoàng hậu tiếp tục nói với thanh kiếm ghim trong người quốc vương Calculus:

- Có giống thế này không? Công chúa Regina, con gái yêu của ta?

Và rồi khi bà rút thanh kiếm ra, một quả tim còn nóng hổi đập thình thịch nằm ở cuối lưỡi kiếm. Công chúa đáng thương nhắm tịt mắt lại và dồn hết sức lực chạy ra khỏi phòng, chạy khỏi tòa lâu đài trong màn đêm, để lại phía sau tiếng cười man rợ của vị hoàng hậu mà cô đã hết mực thương yêu và quý trọng. Công chúa chạy trốn khỏi lâu đài, khỏi cái cảnh chết chóc tàn khốc của phụ vương mình, khỏi những giọng nói lạnh lùng và độc ác của Avarus:

- Chạy đi, công chúa bé nhỏ. Chạy và hãy ghi nhớ thật rõ những hình ảnh này trong tim, để rồi ngày cô trở lại, ta sẽ được nhìn thấy một con quái vật. Một con quái vật thật sự.

Nàng công chúa đáng thương chạy mãi, vào tận chốn rừng sâu đến khi nàng vấp phải một rễ cây và ngã xuống. Thân hình nhỏ bé của nàng sõng xoài trên nền đất, mái tóc màu đỏ hung ướt đẫm bùn. Mưa. Mưa trên trời bỗng nhiên tuôn trào, từ từ gột sạch những vết máu dính trên mặt và cơ thể công chúa. Nhưng máu dính trên áo nàng cũng như những mãnh vỡ của trái tim non nớt của nàng thì không có cách nào dịch chuyển được. Máu hòa lẫn với nước mắt của công chúa và nước mắt của các vị thần, tuôn chảy trên đất. Tiếng mưa rơi dần dần lấn át tiếng thở của công chúa, và cô bất tỉnh, đôi mắt vẫn còn đẫm nước và kí ức vẫn còn ghi khắc những hình ảnh đã xảy ra tại lâu đài.

Từ trong rừng sâu, một bóng đen xuất hiện, cúi xuống nhìn công chúa buồn bã. Tay của người lạ mặt đó đặt lên trán công chúa, người thở dài và nói nhỏ:

- Có những thứ phải được cất giữ đến đúng thời điểm mà nó phải xuất hiện. Ta đánh cược với số phận của cô lần này cô gái ạ.

Nói xong người lạ mặt đứng dậy và sau một cái phất khăn choàng, người ấy biến mất sau làn mưa, để lại cô công chúa đáng thương nằm ngất lịm trong màn đêm của cánh rừng phía Đông. Mà có lẽ từ bây giờ trở đi, cho đến đúng “thời điểm”, cô gái bé nhỏ này sẽ không còn được gọi là “công chúa” nữa.

Bài này đã được alvissfan sửa: May 23 2008, 01:15 PM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
alvissfan
bài Jun 12 2008, 01:26 AM
Bài viết #2


Suohiromu vs Kamui Shirou
**

Nhóm: Warrior
Bài viết: 149
Ngày gia nhập: 25-February 06
Từ: Everywhere - Nowhere
Thành viên số: 29733




CHAPTER 2

- Quan tể tướng Teras. Ta tin chắc là ông hiểu tình thế hiện nay rồi chứ?
- Thần hiểu rõ hơn ai hết, bẩm hoàng hậu.
- Vậy thì ông còn gọi ta như thế sao?
Viên tể tướng già không dám nhìn thẳng vào người ngồi đối diện mình. Từ cái ngày công nương Avarus Delligah bước chân vào cung điện này, ông đã thấy một luồng khí đen lúc nào cũng bao bọc con người đó. Chỉ tiếc rằng mọi chuyện đã quá trễ. Đức vua Calculus đã băng hà, công chúa Regina thì mất tích. Ông không còn cách nào khác là phải để cho vương tử Atrox lên ngôi, theo đúng luật định, vì cậu ta hiện giờ là người có quyền thừa kế trong tay, nhưng giao vương quyền cho Atrox làm ông không an lòng. Cậu vương tử đó là người kì lạ, hệt như mẹ của mình, lúc nào cũng có một luồng khí đen vây quanh. Tuy vậy, ông đành phải nói:
- Thái hậu Avarus, thần thiết nghĩ chuyện này cần phải làm càng nhanh càng tốt. Ngày mai là quốc tang của hoàng đế, ngày kia sẽ là ngày đăng quang của tân hoàng thượng.
- Rất tốt. Thật ra ta cũng không muốn làm phiền ngài đâu. Anh trai của ta là bá tước Crudelis đang dự định sẽ gánh vác hộ trọng trách của ngài. Vậy nên ta lấy danh nghĩa thái hậu, cho phép ngài trở về quê an dưỡng.
Tể tướng Teras nhìn người phụ nữ trước mặt mình, bất động, há hốc miệng như vừa bị sét đánh. Ông không thốt nên lời, trân trân nhìn bà ta đứng dậy cười mỉm và đi ra khỏi phòng, thanh tao nhã nhặn. Siết chặt cây gậy trong tay, ông nghĩ đến một kế hoạch.
Phần nữ hoàng Avarus, bà ta vừa đi vừa mỉm cười thâm độc. Tể tướng Teras Gillenois, làm việc trong triều đình gần bốn chục năm trời, hy sinh gần như cả tuổi đời cho hoàng gia, chắc chắn không phải là hạng dễ xử gọn. Nhưng bà ta vẫn chỉ cười mỉm. Đối với Avarus Delligah, không có gì là không thể. Nhìn lên bầu trời trong vắt ở ngoài cửa sổ, bỗng dưng Avarus nhíu mày giận dữ rồi phất tà áo đi nhanh về phía chính cung.
Ở trong chính cung, vương tử Atrox đang ngồi đọc sách ở trên băng ghế dài trong phòng của mẫu hậu mình. Thấy mẹ bước vào, cậu gấp cuốn sách lại và bước đến choàng tay ôm bà từ phía sau, thì thầm vào tai:
- Avarus....
Avarus ngay tức khắc hất mạnh Atrox ra phía sau và quay lại tát cho cậu một cái tát nảy lửa. Nhìn vị vương tử trước mặt mình, Avarus rít nhẹ:
- Con nên nhớ ta là mẹ của con đấy.
- Chỉ là trên danh nghĩa thôi. Còn chính thức là mẹ của ta hay không thì cô tự biết lấy.
Nói xong Atrox đi thẳng ra ngoài, đóng mạnh cửa, Avarus ngồi trên giường, thở dài, lấy một cái khăn nhúng nước và lau mặt. Bất ngờ thay, lộ ra khỏi chiếc khăn dính đầy phấn là một khuôn mặt trẻ, chỉ tầm đôi mươi, chứ không phải già dặn bốn mươi như mọi người vẫn hay thấy. Cô gái trẻ ấy nhìn vào trong gương, nhíu mày và giận dữ gạt tung hết tất cả chai lọ để trên bàn, rít lên:
- Ngươi tưởng ta làm những việc như thế này là vì ai?
Trong cơn giận dữ, Avarus không hề để ý thấy một bóng người đứng phía ngoài cửa sổ. Thoắt một cái, người đó đã biến mất trong cơn gió mạnh. Vị thái hậu trẻ bỗng thoáng giật mình khi thấy tấm rèm cửa lay mạnh, nhưng rồi không để tâm đến nữa và bắt đầu ngồi trang điểm lại. Chỉ sau vài cái búng tay, một khuôn mặt trung niên lại hiện ra trong gương.
Đêm hôm đó, ở trong một mật thất trong lâu đài, một nhóm người trùm kín mặt có một cuộc họp kín. Đó chính là tể tướng Teras và một số cận thần già nua trong triều đình. Đập bàn giận dữ, một vị quan có bộ râu bạc phơ nói như gầm lên:
- Ác phụ đó cuối cùng cũng lộ rõ bộ mặt. Ả ta chỉ muốn chiếm lấy cái ngôi vàng của vương quốc này. Trước khi hoàng thượng kết hôn, tôi đã bao lần ngăn cản. Dòng họ Delligah vốn có lịch sử phản lại triều đình, nhưng hoàng thượng lại không nghĩ đến hậu họa sau, chỉ lo cho công chúa mà làm càn
- Không thể trách bệ hạ được- tể tướng Teras nhẹ nhàng nói- dù gì công chúa cũng là một người thừa kế, phải làm mọi cách để bảo toàn tính mạng và sức khỏe cho cô ấy để giữ được ngôi vị của dòng họ Holloward...
- Một công chúa như vậy có đáng để làm thế không? – Một cận thần khác chen vào với giọng mỉa mai- Bệ hạ băng hà là bỏ trốn. Thật là một điều sỉ nhục cho dòng học Holloward lâu đời.
- Chúng ta chưa xác định được có phải thật sự công chúa bỏ trốn hay không, không được phép hàm hồ. Dù gì công chúa cũng vẫn là hoàng thân quốc thích, có một ngày cô ấy trờ về, biết được chuyện này thì ông sẽ mất đầu ngay đấy- Một người khác nữa nói vào.
Tể tướng Teras nhìn hai người kia nói qua nói lại, lòng không khỏi bồn chồn. Ông biết bản tính công chúa Regina yếu đuối và có phần hơi nhu nhược, ỷ lại quá mức vào vua cha, nhưng nhất định không phải loại hèn nhát bỏ trốn vương quốc. Dù gì thì cô vẫn có huyết thống của hoàng tộc Holloward, huyết thống của những người anh dũng và tài trí. Nhưng chuyện cấp bách, không thể tìm công chúa trong chỉ một ngày. Ông phải nghĩ cách để ngăn bàn tay của dòng họ Delligah khỏi ngai vàng Holloward. Suy nghĩ một hồi, đột nhiên ông lóe lên một ý định.
Nhưng ý định đó sẽ là một điều đáng xấu hổ cho quốc vương quá cố. Ông không hiểu liệu quốc vương có tha thứ cho mình không, nhưng ông biết nếu quốc vương còn sống cũng sẽ cho chuyện quốc gia là trọng sự. Lấy hết can đảm, tể tướng Teras hít một hơi dài và nói:
- Các vị! Tôi vừa nghĩ ra một kế để đối phó với gia đình Delligah này.
Hoàng cung Holloward được xây dựng từ thời vua Gastolix vĩ đại, là vị vua đầu tiên của đất nước này. Dòng họ Holloward đã trị vì đất nước mang tên của mình hơn nhiều thế kỉ qua, và luôn luôn là những bậc quân vương hùng mạnh và được dân chúng yêu mến. Ngai vàng của dòng họ luôn được bảo toàn, vì cho dù bất kể người kế tục là công chúa hay hoàng tử, thì phi tần và phò mã của họ đều bắt buộc mang họ Holloward, và chỉ người có huyết thống của dòng họ được phép nối dõi. Tất cả những người khác đều không mơ tưởng được đến ngày ngồi lên ngai vàng. Thế nhưng từ cuối đời vua Calculus, một vương triều mới đã nhăm nhe xuất hiện trong hoàng cung Holloward, đó chính là vương triều Delligah.
Thế nhưng câu chuyện đó vẫn còn ở khá xa, cho nên chúng ta tạm nói về quốc tang của vị vua nhân từ Calculus mà dân chúng rất đỗi yêu mến. Cũng như bao vị vua đời trước, quốc tang lần này được tiến hành trong im lặng và thuộc nội bộ của hoàng gia. Thế nhưng, cũng vẫn như bao đời trước, khắp vương quốc thần dân trăm họ đều đeo khăn tang và khóc thương cho vị vua yểu mệnh của họ. Rất nhiều người tập trung trước các nhà thờ để cầu nguyện cho đức vua Calculus được an nghỉ trong yên bình.
Theo nghi lễ của hoàng gia, sau một ngày cầu nguyện, thi thể của nhà vua sẽ được chuyển đến và hạ huyệt tại khu lăng mộ dành cho hoàng tộc, nằm ở khá xa hoàng cung và được canh gác nghiêm ngặt phòng việc có kẻ đột nhập mộ trộm. Đã có khá nhiều tên trộm vặt cố gắng tìm cách để lẻn vào trộm số kho báu được chôn theo hoàng thân quốc thích, nhưng tất thảy đều bị phát hiện và xử theo quốc pháp. Tiếp tục nói về nghi lễ của quốc tang, sau khi thi hài của quốc vương được đưa bằng xe ngựa đen đến khu lăng mộ, sẽ được các thầy tu hoàng gia làm lễ, rẩy nước thánh và bọc quan tài bằng những dây lá xanh, loại lá trừ tà chỉ có ở Holloward, sau đó quan tài sẽ được hạ xuống lòng đất và kết thúc nghi lễ.
Đến khi trời đã chập choạng tối, nghi lễ quốc tang của nhà vua Calculus đệ nhất của Holloward đã kết thúc. Tất cả mọi người đi bằng xe ngựa đen trở về hoàng cung. Avarus và Atrox đi cùng một xe, cả hai trông đều có vẻ đang suy nghĩ một chuyện gì đó bất bình thường. Lúc xe ngựa vừa đến trước cổng cung điện Cuius, là cung điện dành riêng cho vua, hoàng hậu, các vương tử và các công chúa, Atrox xuống xe trước và đỡ Avarus xuống, xong cả hai cùng đi nhanh vào trong phòng ngủ của hoàng hậu, sắc mặt cả hai người đều hỗn loạn, không ai biết được họ đang suy tính gì trong đầu.
Vừa bước vào phòng, Avarus liền đi nhanh đến chiếc tủ kính nơi để đầy những chai lọ tuyệt đẹp, lấy ra một cái lọ rỗng và một cái lọ pha lê chứa một thứ nước màu xanh lục nhạt. Xong bà và Atrox bước vào trong phòng tắm, nơi có một cái bàn lớn bằng đá mà Avarus thường nằm lên cho các tỳ nữ thoa bóp. Trên chiếc bàn ấy là một thi thể bất động, thi thể của đức vua Calculus, xanh xao và sạch sẽ. Trước ngày tang lễ, những thầy tu đã rửa sạch thân thể dính đầy máu của quốc vương mà họ tìm thấy trong căn phòng của chính Ngài vài hôm trước, và mặc cho Ngài một chiếc áo trắng tinh. Thế nhưng nhân lúc quân lính sơ hở, Avarus và Atrox đã cướp thi thể ra khỏi quan tài và đưa về đây để lên chiếc bàn đá. Quan tài của nhà vua hiện giờ đang nằm dưới lòng đất sâu chỉ còn là một quan tài rỗng, trong khi đức vua đáng thương đang nằm lạnh lẽo trên chiếc bàn trong phòng tắm to và rộng đã từng là của hoàng hậu Clementia, mẹ ruột của nàng công chúa đang mất tích Regina.
Avarus nhìn thi thể của nhà vua đầy khinh miệt, nở nụ cười nham hiểm và cúi xuống thì thầm vào tai của thi thể nhà vua:
- Cảm giác sống mà không thể cử động được như thế nào hả Calculus? Ta không nỡ để Người lạnh lẽo dưới lòng đất nơi lăng mộ kinh tởm đó, nên ta mới đưa người về đây. Nhưng đáng tiếc, Người sẽ là quân bài chủ yếu trong cuộc chơi này. Ta sẽ xem con quái vật mà ta mong chờ sẽ hiện ra trước mặt ta như thế nào
Nói rõ hơn một chút, thực chất đức vua Calculus vẫn còn sống. Sau khi công chúa Regina đã chạy trốn khỏi hoàng cung, Avarus liền đặt lên người nhà vua một phép thuật khiến cho người ta duy trì trạng thái “sống” của cơ thể, nghĩa là tim và nội tạng vẫn còn hoạt động , chỉ có điều hệ thần kinh đã hoàn toàn tê liệt. Dòng họ Maranda, nơi Avarus sinh ra và lớn lên trước khi về làm dâu cho dòng họ Delligah vốn là dòng họ nổi tiếng về pháp thuật, và phép thuật mà Avarus đã đặt lên người hoàng đế Calculus là bí mật của dòng họ, điều làm nên sự hùng mạnh một thời của dòng họ hiện đã suy tàn này.
Quay trờ lại hiện tại, Avarus sau khi thì thầm những điều trên vào tai đức vua, liền lấy một con dao sắc cứa vào lòng bàn tay của Ngài và đem cái lọ rỗng để xuống phía dưới để máu từ đó chảy xuống. Sau khi đã được một lọ đầy, Avarus bước đến cạnh chiếc bồn tắm và đưa tay vặn cái đầu sư tử trang trí ở trên đầu bồn, bỗng dưng một ngăn vách tách ra từ bức tường phòng tắm, dẫn vào một mật thất nơi có một cái quan tài đang mở chứa đầy nước. Avarus liền sai Atrox khiêng nhà vua vào trong và đặt vào quan tài ấy, xong đâu đó, bà mở nắp hai lọ pha lê đang cầm trên tay, dốc ngược xuống chiếc quan tài bằng đá. Hai dòng chảy cuộn vào nhau bỗng trở thành thứ nước đen ngòm, và chỉ trong chốc lát, nhà vua đã bị phủ kín bằng nước đen. Mỉm cười thâm độc, Avarus khẽ đẩy Atrox ra ngoài và xoay cái đầu sư tử để mật thất đóng lại. Phủ tay và đi ra đặt lại hai cái lọ rỗng vào trong tủ kính, bà khẽ nói:
- Thật tốt là dòng họ Delligah là người thiết kế và thi công cung điện này.
Bầu trời hoàng hôn Holloward đỏ như máu đã chuyển sang màn đêm đen.
Ngày hôm sau, đúng như lời hứa của quan tể tướng Teras, là ngày đăng quang của vị vua mới. Tất cả dân chúng dồn về chính điện Holloward, nơi đại lễ được tổ chức. Ở trên điện cao là hai ngai vàng và hai người hầu đang ôm hai chiếc vương miện, một bằng vàng và một bằng bạc, trên tay. Quan tể tướng Teras đang nhìn ngắm đám đông dân chúng, và mỉm cười thỏa mãn. Ông đã tìm được kế sách để tạm đối phó với Avarus và Atrox, trong lòng không khỏi vui sướng một chút. Sau một khoảng lặng dài, vương tử Atrox và hoàng hậu Avarus bước ra từ trong chính cung, đứng cạnh hai chiếc ngai trên điện. Dân chúng, khác với mọi năm, chỉ reo hò lấy lệ, bởi vì họ không muốn thừa nhận một vương triều mới đang được thiết lập. Sau khi tất cả mọi người đã ổn định, Avarus quay sang nhìn Teras gật nhẹ đầu mỉm cười, lòng hơi lo lắng về chuyện mà vị quan lão này có thể làm để ngăn cản bà và Atrox tiến đến quyền lực tối thượng.
Quan tể tướng Teras liền đi đến trước hai chiếc ngai vàng, dõng dạc nói:
- Tất cả mọi người! Hôm nay là ngày đăng quang của đức vua mới, một thay đổi cho đất nước Holloward của chúng ta. Nhưng trước hết hãy cùng để ra vài khoảng lặng để tưởng nhớ về quốc vương Calculus Holloward, người đã sống và băng hà cùng với lý tưởng cao cả của vương triều Holloward, đó là lý tưởng cho một vương quốc hùng mạnh không phải chỉ về lực, mà còn về trí và, tài và đức.
Tất cả mọi người đều im lặng, một số phụ nữ hơi rơm rớm nước mắt. Nhìn thấy cảnh đó, Avarus chỉ cười thầm. Tiên đế của các người vẫn đang thở đều đặn trong mật thất của điện Cuius kia kìa, bà nghĩ thầm với sự khinh miệt cao nhất. Nhưng sau khoảng lặng cho tưởng niệm, tể tướng Teras lại tiếp tục:
- Hôm nay tất cả chúng ta đứng ở đây, tự hào cùng chúc mừng cho vị vua kế tiếp của vương quốc Holloward, mà theo lẽ tự nhiên sẽ là người có quyền thừa kế cao nhất trong hoàng cung.
Nói đến đây ông dừng lại đôi chút, đưa mắt nhìn Avarus và Atrox, rồi tiếp tục:
- Vương triều Holloward đã chứng kiến bao nhiêu sự thay đổi, và tất cả những sự thay đổi đó đều mang đến một kết quả tốt đẹp. Hôm nay là một sự thay đổi khác, mà hoàng gia tin rằng sẽ đưa đến một kết quả tốt hơn bao giờ hết. Thần dân trăm họ, hãy chào mừng đức vua mới của các người: Hoàng đế Revenio Holloward.
Tất cả mọi người hết thảy đều ngạc nhiên đến sững sờ, nhìn một chàng trai trẻ tóc vàng bước ra từ khỏi cung điện và ngồi vào ngai, trong khi tể tướng bước đến và đặt vương miện lên đầu chàng. Atrox nhìn kẻ lạ mặt không biết từ đâu đến ngồi vào ngai vàng mà chàng chắc chắn sẽ thuộc về mình, không nói được lời nào. Phất mạnh vạt áo, Atrox giận dữ đi nhanh vào trong cung. Avarus nhắm mắt lại định thần trong giây lát, và nhìn mặt kẻ lạ vừa xuất hiện. Revenio, một người chưa bao giờ xuất hiện ở trong cung, lại ngồi ở trên ngai vàng, lão định làm trò hề gì đây, Teras? Tuy thế, Avarus vẫn chỉ mỉm cười điềm tĩnh và bước đến ngồi vào ngai vàng dành cho thái hậu. Thần dân dường như không quan tâm lắm đến sự xuất hiện kì lạ của vị vua mới, nhưng vì họ tin tưởng Teras, quan tể tướng đã tận trung với vương triều Holloward suốt gần nửa cuộc đời, và hơn hết nữa, vị vua mới của họ là người có huyết thống Holloward. Tất cả dường như đều chấp nhận sự thay đổi kì lạ này, và buổi lễ tiếp tục đến quá trưa. Thần dân liền mau chóng quay trở về nhà sau lễ đăng quang, trong khi hoàng cung có một cuộc họp lớn của triều đình.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
alvissfan
bài Jun 15 2008, 10:39 AM
Bài viết #3


Suohiromu vs Kamui Shirou
**

Nhóm: Warrior
Bài viết: 149
Ngày gia nhập: 25-February 06
Từ: Everywhere - Nowhere
Thành viên số: 29733




CHAPTER 3

- Quan tể tướng Teras. Ta muốn có một lời giải thích.

Avarus nói, giọng nhẹ nhàng và bình tĩnh, trong khi Atrox ngồi cạnh dường như chỉ muốn xông vào xé xác lão quan trước mặt mình. Ngồi ở cuối chiếc bàn dài là tân vương Revenio, mái tóc vàng cắt ngắn óng ánh trong nắng trưa. Teras chống hai tay trước mặt, nhìn cả Avarus và Atrox mỉm cười:

- Hoàng đế Revenio đây chính là anh em cùng cha khác mẹ với công chúa Regina.

Avarus mở to mắt và nhìn thẳng vào Teras, giọng nói bắt đầu hơi thay đổi:

- Thú vị thật.- bà ta mỉm cười- Vậy làm sao để ta biết ngài đã không dựng nên câu chuyện này? Có thể kể cho ta nghe rõ sự tình vì sao hoàng đế trẻ đây chưa bao giờ xuất hiện trong cung không?

Atrox vẫn nhìn Teras hầm hè, và thỉnh thoảng đưa ánh mắt lóe rõ sự hiểm độc nhìn Revenio. Revenio thấy thế chỉ cười và nhìn lại vào đôi mắt xanh của Atrox, hai tay nghịch ngợm gõ lên bàn. Teras không để tâm đến Atrox mà nhìn thẳng vào thái hậu Avarus và bắt đầu kể lại chuyện xưa.

Ngày trước, khi Calculus Holloward vẫn chỉ là tam hoàng tử, ngài thường hay đi đến các dạ hội của các dòng tộc lớn trong vương quốc. Ngài làm thế theo lệnh hoàng hậu để nhằm có giao tiếp tốt với các dòng họ lớn lâu đời của vương quốc, vì vào thời đó mối đe dọa đảo chính từ các dòng tộc đó khá lớn, nhất là có rất nhiều dòng họ phản đối tăng thuế của quý tộc, và còn vì nhiều lý do chính trị khác. Thân phận là tam hoàng tử, Calculus chỉ cố gắng làm mọi chuyện để làm vừa ý hoàng hậu, bởi vì đối với cậu lúc đó, cơ hội để được lên ngôi rất ít ỏi.

Một hôm nọ, tại một dạ hội của dòng họ Garya, Calculus đã gặp tình yêu đầu tiên của đời mình. Khi đó cậu chỉ mới mười tám tuổi, và đã yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Công nương Arianna của Garya chính là mối tình đó. Cô ta có mái tóc đen nhánh tuyệt đẹp và một đôi mắt biết cười. Họ yêu nhau say đắm, nhưng dòng họ Garya không đồng ý gả công nương Arianna cho tam hoàng tử, bởi vì nàng đã đính ước với một bá tước khác, thực chất là hôn nhân do sắp đặt. Công nương Arianna rất đau buồn vì chuyện này, nhưng nàng không thể làm khác, vì chồng chưa cưới của nàng là người của dòng họ có thế lực lớn nhất trong các dòng họ, và hắn ta đã đe dọa nếu nàng không làm vợ hắn, hắn sẽ đảo chính và giết chết tam hoàng tử Calculus. Vậy nên Calculus và Arianna chia tay, để lại chuyện tình bi thảm phía sau.

Thấm thoát đến khi hoàng tử tròn hai mươi lăm tuổi, chàng kết hôn với công nương Clementia, tình yêu thứ hai của chàng, và có một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng một đêm nọ, lúc đang đi ra ngoài thăm thú thành phố, Calculus gặp lại Arianna và biết nàng không hạnh phúc ở bên cạnh tên bá tước kia. Cô đã bắt đầu yêu hắn, nhưng đối với hắn, cô chỉ là một trong những bà vợ của hắn. Trớ trêu thay, dù cho hắn có bao nhiêu bà vợ đi chăng nữa, hắn cũng chưa có một đứa con nào để nối dõi. Arianna đáng thương đã van xin hoàng tử cho mình một đứa con, để trở về làm vừa lòng chồng mình. Hoàng tử ban đầu từ chối quyết liệt, nhưng về sau vì Arianna khẩn cầu quá mãnh liệt, ngài đành phải làm theo lời cô. Sau đó Revenio ra đời và được bá tước kia hết lòng yêu thương. Arianna từ đó trở thành người được bá tước sủng ái nhất.

Lại nói về hoàng tử Calculus, không hiểu số phận trớ trêu như thế nào mà hai người anh của ngài lần lượt qua đời. Người anh thứ hai qua đời trước trong một tai nạn lúc đi săn, sau đó thái tử, tức anh trai đầu tiên của ngài lâm trọng bệnh qua đời. Đó chính là lúc Calculus lên ngôi thái tử và sau đó vài năm ngài trở thành vua và hoàng hậu Clementia hạ sinh công chúa Regina.

Lại nói về Revenio, Arianna chưa một lần hé môi về sự thật đó cho chồng mình biết, và chồng cô ta đã mất từ bao lâu nay. Thế nên trước quốc tang, tể tướng Teras đã có một chuyến viếng thăm góa phụ Arianna và Revenio với ý định củng cố lại quyền thừa kế của Revenio và đưa cậu lên làm vua ngay sau quốc tang của hoàng thượng. Mọi chuyện đã thành công, và đức vua hiện giờ là Revenio Holloward, anh em cùng cha khác mẹ với công chúa Regina.

- Ta hiểu rồi. Một câu chuyện rất cảm động. – Avarus cắt ngang lời kể chuyện của Teras- Nhưng ta không thể chỉ tin vào một lời nói hàm hồ của tể tướng được. Chuyện gì sẽ xảy ra nếu tất cả những điều tể tướng vừa nói chỉ là một lời bịa đặt? Biết đâu đấy tể tưởng chỉ đặt một hoàng đế bù nhìn lên để thừa cơ chiếm trọn quyền lực của vương quốc này?

- Ta....

Trong khi tể tướng Teras còn đang lưỡng lự, bỗng nhiên hoàng đế Revenio lên tiếng:

- Thái hậu Avarus! Ta tin chắc có một điều chỉ có hoàng đế và ta biết, và đó sẽ là dấu ấn hoàng tộc của ta.

Atrox bỗng đập bàn một cái thật mạnh, đứng dậy nhìn Revenio bằng đôi mắt đỏ rực. Avarus gọi tên và nhìn Atrox bằng đôi mắt sáng rực, khiến cho hắn ta phải kiềm chế hết sức và ngồi xuống. Avarus lia mắt nhìn qua Revenio và nói bằng giọng điềm tĩnh:

- Ta đang lắng nghe đây, hoàng đế Revenio Holloward. Nhưng nếu điều đó không khẳng định được thân thế của ngài, chắc chắn ngài biết ngài sẽ phải làm gì rồi chứ?

- Ngày trước, trước lúc bệ hạ chia tay với mẹ ta là bá tước phu nhân Arianna sau khi đã ban ân huệ cho người, ngài có dặn sau này để chứng minh thân thế của ta, hãy đến phòng của ngài và mở ngăn tủ thứ hai của chiếc tủ gỗ đầu giường ngài. Trong đó sẽ có những gì bà cần, bẩm thái hậu Avarus.

Sau lời nói đó, Avarus bật dậy và gọi tất cả mọi người đi vào phòng chính của đức vua. Chiếc tủ gỗ đầu giường ngủ của đức vua vẫn ở nguyên vẹn đó, và thái hậu Avarus làm theo lời của Revenio, mở ngăn tủ thứ hai và thấy ở trong có một cuộn giấy bọc vàng, như một chiếu chỉ của hoàng gia. Mở cuộn giấy đó ra, bà đọc những điều được viết trên đó bằng chính bút tích của hoàng đế Calculus và thậm chí có cả dấu ấn của hoàng gia:

“ Ta, Calculus Holloward, viết chiếu chỉ này chứng nhận thân phận của hoàng tử Revenio Holloward là con trai trưởng của ta, và nếu có bất cứ chuyện gì xảy ra thì sẽ có quyền thừa kế thứ hai trong hoàng tộc, sau công chúa Regina Holloward.....”

Sau khi đọc xong, Avarus chỉ mỉm cười, cuộn tờ giấy lại và nói:

- Chúc mừng đăng quang, Hoàng đế Revenio Holloward.

Nói xong, Avarus đi ra khỏi phòng, hướng về phía phòng ngủ của bà. Atrox cũng bén gót đi theo, để lại tể tướng Teras cùng Revenio và tất cả mọi người trong phòng của đức vua. Vào đến phòng, Atrox giận dữ hất tung bàn ghế, trong khi Avarus chỉ đứng nhìn và mỉm cười. Atrox thấy vậy liền gầm lên:

- Tại sao Người lại để hắn ta tự tung tự tác như vậy? Hắn ta đã làm hỏng hết mọi kế hoạch của chúng ta rồi đấy.

- Ngươi nghĩ ta là người bất cẩn như vậy sao? – Avarus tự dưng ngưng cười, một giọng nói lạnh lẽo thoát ra từ đôi môi đỏ mọng – Kế hoạch của chúng ta không vĩnh viễn không thể bị phá hủy. Không phải vì cái tên Revenio giả mạo này. Càng không phải vì lão già tể tướng Teras kia. Tất cả những gì cản đường cho bước tiến của kế hoạch của chúng ta đều phải bị hủy diệt. Chỉ trừ một điều có thể gây hại đến chúng ta, đó chính là công chúa Regina.

- Con bé công chúa cả tin và yếu đuối đó thì làm được gì?- Atrox bật cười thành tiếng, hỏi lại.

- Ngươi đừng bao giờ đánh giá thấp con người. Con người có thể làm bất cứ điều gì. Ngươi không biết con người đầu tiên của dòng họ Holloward được sinh ra từ đâu à?

- Từ đâu chứ? Đã một tuần trôi qua rồi. Con bé ấy nếu không chết thì cũng đã không thể làm được gì khác ngoài than khóc và lăn lộn ở trong khu rừng kia?

Avarus mỉm cười im lặng nhìn ra cửa sổ về phía cánh rừng già, nơi công chúa Regina bé bỏng đã chạy vào. Khu rừng đó nổi tiếng nguy hiểm, ngay cả những đoàn kị binh thiện chiến nhất của Holloward cũng không dám xông vào. Nhiều kẻ đồn rằng khu rừng đó có ác quỷ. Ác quỷ- Avarus lại cười thầm- Ta tự hỏi cái ngày mà cô công chúa đó xuất hiện trước mặt ta, ta sẽ được diện kiến một con người như thế nào đây?

- Ta cứ tưởng người thương yêu công chúa hết mực cơ mà, vương tử Atrox?

Đột nhiên Avarus quay lại nhìn Atrox, vừa nói vừa mỉm cười đầy kì lạ. Atrox quay phắt lại nhìn vào người trước mặt mình, tự dưng khuôn mặt dấy lên một cảm xúc phức tạp. Đột nhiên Atrox kéo tay Avarus và giữ chặt trên tường, thì thầm :

- Ta không yêu thương gì con bé đó. Người biết rõ trong ván cờ này, sự giả tạo là yếu tố quyết định đến thành công, cớ sao lại hỏi ta một câu hỏi vô nghĩa như vậy?

Nói xong Atrox hất mạnh tay của thái hậu xuống rồi bỏ ra ngoài, đi về phía phòng của mình. Vừa đến nơi, chàng gặp Alexia, cô hầu phòng của chàng. Cô ta có đôi mắt xanh như mắt mèo và mái tóc đen tuyền được buộc gọn gàng sau gáy, tôn lên làn da trắng mịn đặc trưng của dân tộc thiểu số Perkleys vùng đông bắc Holloward. Alexia nhìn thấy Atrox liền đỏ mặt lắp bắp:

- Vương....vương tử Atrox...Ngài có chuyện gì bực tức ạ?

Atrox nhìn Alexia với con mắt nghĩ ngợi, rồi bỗng cười nhẹ nhàng và nói:

- Tại vì đã lâu rồi ta không nhìn thấy Alexia. Vào đây với ta, nhé?

Cô hầu vẫn đỏ mặt luống cuống trong khi vị vương tử tiến đến và dịu dàng kéo nàng vào trong phòng đóng chặt cửa lại. Sự giả tạo...Nhìn vào gương mặt đỏ lựng của Alexia, Atrox cười... Phải. Sự giả tạo chính là chìa khóa thành công cho mục đích cao cả này. Dòng họ Delligah đã mong muốn được ngồi lên ngai vàng từ lâu, và hiện giờ vương tử Atrox và thái hậu Avarus đã đặt được một bước chân lên con đường dẫn đến ngai vàng đầy quyền lực đó. Vừa ấn mạnh Alexia lên giường, Atrox vừa cười khoái trá. Quyền lực. Quyền lực chính là chìa khóa của mọi thứ. Có quyền lực trong tay chàng sẽ có tất cả. Tất cả, kể cả thứ mà lâu nay chàng vẫn mong muốn nhưng không dám động vào. Báu vật đó nguy hiểm như một con rắn độc, nếu không làm vừa ý nó, nó sẽ quay sang cắn cổ chàng bất kì lúc nào. Nhưng phàm vật càng nguy hiểm và càng khó để chạm tới lại càng khiến cho người ta mong muốn được lại gần và mong muốn được đặt một ngón tay của mình lên đó và để rồi từ từ ôm trọn. Thái hậu Avarus có trò chơi của riêng bà, Atrox đóng phần không nhỏ trong đó, nhưng đối với Atrox, trong trò chơi đó còn có một trò chơi của riêng chàng, mà chàng nhất định sẽ thắng bằng bất kì giá nào.

- Vương tử!

Alexia thét lên rồi thở gấp trong đau đớn cùng Atrox. Hôm nay vương tử thật thô lỗ và cộc cằn, không dịu dàng như mọi khi, khiến Alexia rất đỗi ngạc nhiên và nàng đã để lại sáu vết cào đầy máu ở trên lưng Atrox. Atrox ngồi dậy, đưa tay vuốt lấy vết cào phía sau lưng và đưa lên gần để xem bàn tay dính máu. Bỗng dưng mắt của Atrox hằn lên những tia máu đỏ lừ, chàng ta đi xuống khỏi giường và rút thanh gươm đặt trên bàn nhanh chóng phạt ngang lên giường một phát. Trong một tíc tắc, mái tóc đen tuyền của Alexia đã rũ rượi dưới sàn nhà. Đôi mắt xanh biếc của cô gái mở trừng sợ hãi nhìn chính thân thể của mình ngắc ngoải trên giường.

- Chém đầu chưa phải là hình phạt thích đáng cho nhà ngươi đâu. Dám âm mưu hạ độc ta à? Ta nhớ không nhầm thì bộ tộc Perkleys cũng chính là nơi sinh ra và lớn lên của tể tướng Teras. Ta thật quá bất cẩn.

Nói xong Atrox giận dữ lảo đảo bước nhanh về phía phòng của thái hậu, không để ý đến một bóng đen nhanh chóng chạy vào và khóc thảm thiết bên cái xác không đầu của Alexia và nhanh chóng ôm trọn cả đầu và thân của cô gái biến mất vào màn đêm. Atrox vừa vào đến nơi thì đổ gục trên sàn nhà khiến Avarus hoảng hốt chạy đến và vạch lưng áo của chàng ra. Bà ta thở hắt ra và chạy đến chiếc tủ kính lấy một cái lọ sành có khắc hình hoa hồng ở bên thành và rút ra một thanh sáp màu đỏ tươi. Bà đưa thanh sáp lại gần ngọn nến và tay khác cầm một cái khay nhỏ để hứng nước sáp chảy ra. Xong Avarus chạy nhanh đến chỗ Atrox và đổ mạnh thứ sáp lỏng còn nóng chảy lên vết cào trên người chàng. Atrox gào lên đau đớn, và co giật khắp người.Ôm chặt lấy Atrox, Avarus nhẹ nhàng suỵt vài tiếng, trong khi Atrox vẫn điên cuồng quằn quại và trong một phút bất cẩn, Avarus đã để Atrox cào mạnh lên mặt mình làm chảy máu. Bà chỉ nhẹ nhàng đưa tay quệt nhẹ máu trong khi vẫn ôm chặt Atrox, hiện đã dần dần bình tâm và rơi vào giấc ngủ. Avarus nhìn Atrox một hồi lâu rồi nhẹ nhàng bỏ chàng ra và dùng hết sức kéo chàng lên giường.

- May cho Ngươi là đã chạy đến chỗ ta kịp thời. Chậm trễ hơn khoảng vài phút là Ngươi có thể rút tên ra khỏi kế hoạch này rồi đấy, Atrox. Bất cẩn làm sao... Ngươi vẫn bị tình cảm làm lu mờ lý trí. Người như ngươi nhất định không thể có thành công. Ta xem ra cái gã Revenio Holloward giả mạo kia lại có vẻ như dạng người dễ đạt được thành công hơn ngươi.

Nói xong Avarus nhẹ nhàng hôn lên trán Atrox và bước ra khỏi phòng, thẳng hướng về phía phòng của Atrox. Nhìn thấy dấu máu vung vãi trên giường, Avarus chỉ khẽ lắc đầu rồi gọi người hầu vào thay khăn trải giường. Khi những người hầu đi vào thấy vết máu vương vãi tứ tung, chỉ dám lấm lét nhìn Avarus rồi nhanh chóng thay giường cho bà ta. Avarus thoáng thấy sự tò mò của đám hầu cận, liền quát:

- Ngươi canh gác kiểu gì để thích khách vào âm mưu giết hại vương tử? Nếu ngươi không biết tìm cách khóa miệng lại thì đừng trách án tử hình được đưa đến giường ngủ của các ngươi vào ban đêm.

Sau lời đe dọa đó, bọn người hầu chỉ còn biết im lặng gấp gáp làm sạch sẽ chiếc giường rồi rút gọn ra ngoài. Avarus mệt mỏi nằm xuống giường và hầu như thiếp ngủ ngay lập tức.

Bài này đã được alvissfan sửa: Jun 24 2008, 08:58 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
alvissfan
bài Jun 22 2008, 06:30 AM
Bài viết #4


Suohiromu vs Kamui Shirou
**

Nhóm: Warrior
Bài viết: 149
Ngày gia nhập: 25-February 06
Từ: Everywhere - Nowhere
Thành viên số: 29733




CHAPTER 4
Cô gái bé nhỏ lặng nhìn con người trước mặt mình ngấu nghiến ăn sống con nai vừa bắt được. Sợ hãi, cô bé không dám lại gần, chỉ ngồi im một chỗ và run lẩy bẩy. Cậu thanh niên nhìn thấy vậy liền nói:

- Cô sợ cái gì chứ? Khắp người cô đầy máu là máu kìa. Đừng giả vờ thơ ngây. Những kẻ sống trong khu rừng này hoặc là giết hoặc là bị giết thôi.

- Tôi...tôi không giết hại ai cả...- cô gái nhỏ bé thốt ra.

Chàng trai trước mặt cô quệt những vệt máu tươi trên mặt, cắn xé một miếng thịt nai nóng hổi tiến lại gần đưa cho cô bé:

- Vậy thì cô phải tập đi. Đó là điều cơ bản nhất để tồn tại ở đây.

Cô gái nhỏ vẫn còn run lẩy bẩy, lắc đầu không nhận miếng thịt. Cậu thanh niên thở dài, cắn xé miếng thịt ra thành miếng nhỏ rồi bất chợt kéo cô bé vào và dùng miệng để mớm miếng thịt cho cô. Cô bé sợ hãi cố gắng nôn ra nhưng không được, thành ra đành nuốt trọn miếng thịt sống.

- Vậy tốt hơn đó. Tất cả những kẻ lạc vào đây lần đầu đều giống như cô vậy. Nhưng khi đã tiếp xúc với thịt thì lại khác. Rồi cứ chờ xem, một ngày nào đó chính cô sẽ săn miếng mồi đầu tiên của mình.

Cô bé nhìn chàng trai một cách ghê tởm, đưa tay quệt những giọt máu trên mặt mình. Nhưng rồi bỗng nhiên cô bé trở nên buồn rười rượi. Chàng thanh niên thấy vậy liền ngừng ăn, đến ngồi cạnh cô bé và hỏi han:

- Tại sao cô buồn vậy? Tại sao cô lại lạc vào đây?

- Tôi không nhớ...Không nhớ một cái gì hết. Tôi thậm chí không thể nhớ ra tôi là ai nữa.- Nói đoạn cô bé bật khóc nức nở.

- Thế thì có gì mà phải khóc? Quá khứ quan trọng đến thế à? Tôi cũng không có quá khứ, cũng bắt đầu sống từ cái ngày mở mắt nhìn thấy cánh rừng này. Chúng ta nên nghĩ cho cô một cái tên, gọi cô là Pluvia nhé?

Cô bé ngước nhìn chàng trai gật nhẹ đầu và nói:

- Anh cũng bị mất trí nhớ à?

- Thật ra tôi đã dần dần nhớ lại được tôi là ai. Chỉ còn một chút kí ức bị mất thôi. Nhưng từ sau khi nhớ ra những chuyện đó, tôi lại muốn sống ở đây hơn.

Nói xong anh ta tiếp tục thưởng thức bữa trưa của mình, trong khi Pluvia dựa đầu lên đầu gối và nghĩ ngợi.

- Này, tôi tên là Amissio.

Pluvia ngước nhìn chàng trai có mái tóc đen tuyền và đôi mắt xanh như mắt mèo, mỉm cười và gục đầu lên vai anh ta nhẹ nhàng nói:
- Tôi ngủ một tí có được không?

- Cứ việc nếu cô không phiền mùi thịt nai sống.

Pluvia mỉm cười dịu dàng rồi thiêm thiếp ngủ. Amissio nhai nhóp nhép miếng thịt cuối cùng rồi ném bộ xương nai ra xa, nhẹ nhàng dựa đầu lên mái tóc đỏ hung của Pluvia dự định nghỉ một chút. Nhưng chưa đầy dăm phút, anh ta đã đánh hơi thấy nguy hiểm, liền vực Pluvia dậy và vác cô bé lên vai chạy một mạch vào sâu trong rừng thẳm. Khi hai người đã khuất dạng, bóng một con quái vật khổng lồ xuất hiện, đưa mắt nhìn quanh quất nơi hai người vừa nằm nghỉ, hít hà vài cái rồi bỏ đi.
Amissio đặt Pluvia xuống đất trong một hang động nhỏ rồi bản thân mình cũng ngồi xuống. Anh ta thở dài nằm bệt xuống đất và nói:

- Ở trong khu rừng này không lúc nào cô được phép ngơi nghỉ. Nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào. Tôi đã nói trước rồi, sống ở đây thì hoặc giết hoặc bị giết. Cô nên tự có ý thức bảo vệ mình.

- Tôi biết rồi. Nhưng tôi không biết một chút gì hết, làm sao có thể chống chọi được với yêu quái?

Pluvia vừa hỏi vừa hồi tưởng lại lúc gặp Amissio lần đầu. Lúc đó là lúc cô vừa tỉnh dậy thì đã thấy anh ta ngồi cạnh. Thực ra không phải là ngồi cạnh mà là đang xem xét con mồi. Cô bé lúc ấy chỉ biết thét toáng lên rồi nhảy dựng ra xa con người có đôi mắt hoang dã đó. Nhưng thấy phản ứng của cô bé, anh ta liền thay đổi thái độ, đôi mắt trở nên dịu dàng và mở lời nói chuyện với cô bé.

Nhưng khi anh ta vừa nói được một câu chào với Pluvia, một con nai từ đâu bước đến. Anh ta quay phắt lại, mắt lại đỏ ngầu nhìn chằm chặp vào con nai và xông đến với một tốc độ kinh hoàng bẻ ngoặc cổ nó. Con nai chết ngay tức khắc, và anh ta bắt đầu ngấu nghiến ăn bữa trưa.

Kí ức hồi tưởng của Pluvia bỗng dưng tắt phụt vì một bàn tay mạnh mẽ bỗng nhiên siết chặt cổ cô bé vào tường. Amissio với đôi mắt đỏ rực như lửa và hàm răng sắc nhọn đang nhìn chằm chằm vào cô gái đáng thương đang vẫy vùng để mong lấy được một hơi thở. Nhưng chỉ sau vài khắc, thân thể Pluvia rũ rượi trên tay của Amissio, và anh ta thả cô bé xuống dưới đất. Gương mặt của anh ta trở nên dịu dàng và bình thường, bỗng xốc cô bé lên và đặt cho nằm xuống một bụi cây khuất. Ngay khi Amissio vừa đứng dậy phủi tay, một làn gió mạnh bỗng từ đâu thổi đến, và một con quỷ gớm ghiếc xuất hiện trước mặt anh ta. Con quỷ này thân hình đen đúa, có một cái vòi dài thò ra từ miệng, và trên cái vòi đó có một con mắt đỏ ngầu. Con mắt đó nhìn Amissio và cái miệng của nó bỗng cử động và nói:

- Tao vừa ngửi thấy não người.

- Mày ngửi thấy não người hay não nai hả Nidor yêu quý? – Amissio đáp lại, mỉm cười vui vẻ- Nếu là não nai thì tao đã xơi tái con nai đó rồi. Mày có thể đi chỗ khác tìm mồi.

Con quỷ nổi điên lên phóng cái vòi siết chặt quanh người Amissio và đưa con mắt đỏ ngầu trước mặt anh ta. Amissio này không tỏ vẻ đau đớn mà chỉ hơi nhíu mày, miệng vẫn cười mỉm và xuýt xoa. Nidor gầm lên:

- Thằng quỷ ranh khốn kiếp, mày giấu con người đó ở đâu? Đừng bao giờ nghĩ đến chuyện cướp con mồi của Nidor này. Nếu mày dám trốn tao ăn sống con mồi ngon lành đó, đừng trách tao không khoan nhượng.

Nói xong con quái vật Nidor ném Amissio xuống dưới đất. Anh chàng lật đật đứng dậy, chùi vết trầy trên mặt và ngắm nhìn con quái đen đúa rời chỗ của nó bằng những bước đi nặng nề. Bỗng nhiên có một tiếng rên nho nhỏ trong bụi cây khiến Nidor quay phắt lại, đôi mắt dính trên cái vòi của nó mở trừng trừng. Não người. Não người đang hoạt động. Đang suy nghĩ. Đó là thứ khiến Nidor xác định được vị trí con mồi của nó. Nó gầm lên điên loạn và lao nhanh về phía bụi cây, mở miệng:

- Thằng oắt con Amissio.....

Nhưng con quái vật chưa kịp chửi rủa Amissio thì những cái vuốt dài sắc nhọn và linh hoạt đã xuyên thủng bộ da sần sùi đen đúa của nó. Cái miệng của nó mở ra há hốc, còn đôi mắt thì trợn trừng nhìn vào đôi bàn tay nơi đang cắm ngập những cái vuốt vào người nó. Đôi bàn tay của một con quỷ khác, con quỷ hình người Amissio. Anh ta thu những cái vuốt lại đến khi con quái vật ở trước mặt, mỉm cười và nói nhẹ vào hai lỗ tai trên đỉnh miệng nó:

- Tao vốn không thích giết những con quỷ hạ cấp như mày nên đã cho mày đi. Nhưng mày không biết lấy cơ hội đó. Tao ghét những đứa không biết nắm bắt cơ hội.

Đôi mắt của con quỷ đỏ ngầu trợn trừng nhìn Amissio. Anh ta rút một bàn tay ra và thu hết tất cả năm cái vuốt trở về bình thường và cầm con mắt của Nidor bóp một cái nát bét. Vẫn giọng nói điềm tỉnh vui vẻ, anh ta mỉm cười và thì thầm câu cuối cùng vào tai nó trước khi cắm ngập bàn tay vừa bóp nát đôi mắt của Nidor vào bộ da đen đúa đó và xé xác con quái vật làm đôi:

- Tao không thích bị người khác trừng mắt nhìn tao như thế. Mày quá dại dột khi nhắm vào con mồi của tao.

Khi Pluvia vừa bước khỏi bụi cây, cái xác nhão nhoét của con quái vật làm cô bé thét lên. Nhưng bàn tay đầy chất nhớt đen của Amissio đã bịt chặt miệng cô bé và anh ta suỵt nhỏ. Cô bé đành im lặng nhìn anh ta rút một cái lá trên cành lau cái thứ nhớt đen đó khỏi tay, và bước đến cạnh cô bé lau miệng cô, nơi anh ta vừa để lại những chất nhớt nhơ bẩn đó. Anh ta mỉm cười và nói:

- Cô bé không cần phải lo nghĩ về chuyện tự bảo vệ mình. Tôi sẽ bảo vệ cho cô. Cái gã Nidor lúc nãy đánh hơi những suy nghĩ của con người nên tôi mới phải đánh ngất cô để hắn không đánh hơi ra cô. Nhưng dù sao thì cũng xong rồi.

Pluvia đỏ mặt và lắp bắp cảm ơn Amissio khi anh chàng này khoác tấm áo choàng đen dài lên người và vẫy gọi cô bé đi tiếp con đường dài. Khi hai người vừa đi khỏi, những con quái vật nhỏ từ trong các lùm cây lúc nhúc nhảy ra và thưởng thức bữa tiệc được Amissio dọn sẵn một cách hào hứng. Một con quái nhỏ chạy lại chỗ con mắt nát bét của Nidor và nuốt trọn cái đống trắng lầy nhầy đó. Nhưng bỗng dưng nó rít lên và lăn lộn trên đất trước khi tắt thở. Những con quái khác thấy thế liền bu lại xung quanh con quái xấu số, trong khi một con quái có vẻ là già dặn kinh nghiệm nhất bọn chép miệng:

- Tội nghiệp. Mày không biết bản thân đôi tay của gã Amissio đó đã là độc chất lợi hại nhất khu rừng này rồi à?

Lại nói về Pluvia và Amissio, hai người đi mãi vào sâu trong rừng, không nói lời nào. Pluvia có hơi một chút lo sợ, vì càng đi sâu vào trong, những tán cây càng dày đặc và trời càng tối dần. Cô bé hồi tưởng lại lúc Amissio đánh nhau với con quái vật bằng những cái móng vuốt nhọn sắc của anh ta và bỗng dưng cảm thấy sợ hãi mơ hồ. Cô bé cảm thấy anh chàng này có một chút gì đó không ổn, nhất là ở cái thái độ dịu dàng quá mức với cô như vậy. Nhắc cô nhớ đến một người nào đó. Nhưng bản thân cô thì không định hình ra được đó là ai.

Trong khi Pluvia còn đang bận rộn với những suy nghĩ tràn ngập trong đầu thì hai người đã bước đến trước một ngôi nhà nhỏ đen đúa. Hai cây đuốc trước nhà tự động bùng lên khi hai người bước vào, thắp sáng một phần căn nhà. Căn nhà này nhìn nhơ nhuốc và kinh tởm đối với Pluvia, nhưng cô bé không có chọn lựa nào khác hơn là bước vào trong cùng Amissio. Anh chàng này treo cái áo choàng đen lên trên một cái cây treo áo làm bằng gỗ sồi có những hoa văn kì quái và đặt mình lên một cái ghế trước lò sưởi. Anh ta gác hai tay lên thành ghế và dựa đầu lên đó, ngoảnh ra nhìn Pluvia đang đứng ngoài của và nói:

- Vào đây đi. Cô có thể đi tắm rửa ở cái hồ nhỏ sau nhà. Ở sau đó có đuốc đấy, sáng lắm, không phải sợ.

Pluvia nhẹ nhàng tháo đôi giày rách rưới cùa mình ra và bước ra phía cánh cửa dẫn ra phía sau căn nhà. Cô dừng lại một chút nơi cái ghế Amissio đang ngồi và cúi xuống hôn lên má anh ta nói lời cảm ơn. Sau đó cô bé đi thẳng ra phía cái hồ nhỏ ở sau nhà, lúc cô vừa bước ra, những cây đuốc cắm đầy sau vườn sáng rực lên. Cởi bỏ bộ quần áo rách rưới và đầy máu, Pluvia bước từ từ xuống hồ. Dòng nước mát lạnh khiến cô thích thú trầm cả mình xuống dưới, và nhẹ nhàng gột rửa mái tóc đầy bụi của mình. Thân thể đen đúa vì bùn và bụi đất của cô trở nên trắng ngần sau khi cô bé kì rửa, và sau khi đã gột hết chất bẩn ra khỏi người, cô bé trầm mình xuống làn nước mát lạnh, tiếp tục suy nghĩ về những gì đã xảy ra.

Cô bé cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể nhớ ra được mình từ đâu đến, và là ai. Kí ức của cô dường như đã bị lấy sạch, tất cả những gì cô biết chỉ là những chuyện vừa xảy ra. Giống như Amissio nói, kí ức của cô bắt đầu từ giây phút cô mở mắt nhìn thấy khu rừng này. Tất cả những thứ còn lại đã bị khóa lại sau một cánh cửa nào đó, mà cô bé khao khát tìm được chìa khóa để mở nó ra. Nhưng sau một hồi lâu suy nghĩ, cô bé tự nhủ mình không nên quá quan tâm nữa. Cô muốn học cách để bảo vệ mình trong khu rừng này, và muốn đền ơn Amissio. Vì một lý do nào đó, Pluvia luôn cảm thấy mặt nóng bừng khi nghĩ đến Amissio.

Bỗng từ phía sau cô có tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến đến bên hồ. Pluvia quay phắt lại và thấy Amissio đang mỉm cười bước đến. Cô bé mặt đỏ lựng hết cả lên, hấp tấp với mớ quần áo trên bờ hồ kéo xuống quấn quanh người và la lên:

- Tại sao anh lại ra đây? Tôi chưa xong cơ mà.

- Đây là nhà tôi, tôi phải đợi cô xong thì mới được vào sao?

- Nhưng...

Amissio đã đến bờ hồ. Anh ta ngồi xuống thích thú nhìn làn da trắn ngần dưới làn nước của Pluvia. Cô bé bối rối quay đi, vẫn dùng tay quấn chặt quần áo quanh người. Amissio bỗng dò bàn tay xuống nước, xoa nhẹ lên bờ vai nhỏ nhắn của cô bé, nói:

- Tôi cứ tưởng cô màu đen cơ đấy. Hóa ra không tệ nhỉ.

Pluvia ngượng chín mặt, quay phắt lại thét vào mặt Amissio:

- Tôi không biết anh sống ở trong rừng này như thế nào nhưng làm ơn đừng ra chỗ đàn bà con gái đang tắm. Anh vào nhà đi!

Amissio nhìn Pluvia một cách thú vị, đứng dậy thở hắt ra và khoác hai tay sau đầu, bước vào nhà. Lúc bước đến cánh cửa, anh ta mỉm cười nói thầm với chính mình:

- Đàn bà con gái gì chứ? Ở khu rừng này không chia theo giới tính cô bé ạ. Sinh vật trong khu rừng này đơn giản chia theo hai thứ tự: kẻ đi săn và con mồi.

Anh ta quay lại nhìn Pluvia và thấy cô bé quay phắt lại. Mỉm cười tinh nghịch, anh ta vỗ tay một cái và bước vào nhà. Những ngọn đuốc bỗng tắt ngóm sau cái vỗ tay của Amissio, và để lại sau vườn màn đêm đen kịt. Ánh trăng không thể rọi đến khu vườn này, bởi vì những tán cây cao rộng và rậm rạp đã che khuất mất trăng sáng. Vì vậy khi không có đuốc, tất cả mọi vật chìm hẳn vào khoảng không đen tối. Amissio nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và thầm đếm trong đầu. Một. Hai. Ba...

Pluvia tông cửa xông vào, mặt sợ hãi tột độ, thở hổn hển. Amissio nhìn cô bé và phì cười. Dù cho thế nào đi nữa thì cô bé cũng cố gắng mặc đồ vào hoàn chỉnh rồi mới chạy vào trong nhà. Thấy anh cười, Pluvia chạy đến bên cạnh và đánh tới tấp lên người anh ta, nước mắt ràn rụa.

- Anh là đồ xấu xa. Anh có biết tôi sợ bóng tối đến thế nào không? Anh chơi ác thế?

Bỗng dưng Amissio trừng mắt nhìn Pluvia và đưa hai tay nắm chặt lấy đôi tay của cô bé đang giơ lên định đánh tiếp. Anh ta kéo ghì cô bé xuống, mặt anh ta sát gần mặt cô và nói:

- Cô sợ bóng tối thì đừng hòng sống sót trong khu rừng này. Đối với chúng tôi, bóng tối là trợ thủ đắc lực nhất. Đối với những con quái vật khác cũng vậy. Nên cô phải tập quen dần với bóng tối và sự tấn công đột ngột. Có như vậy cô mới mong sống sót được.

Pluvia rên rỉ trong đau đớn vì Amissio ghì hai tay cô quá chặt. Cô bé rít qua kẽ răng:

- Không phải anh đã bảo anh sẽ bảo vệ tôi sao?

Hai mắt của Amissio bỗng sáng rực, đỏ ngầu. Anh ta nơi nhẹ hai tay, nhìn chằm chằm vào Pluvia. Gương mặt cô gái bé nhỏ trắng trẻo với đôi mắt màu đen tuyền và mái tóc đỏ rực như lửa đang ở trước mặt anh, và đôi mắt đen đó đang nhìn trừng trừng vào mắt anh. Anh ta bỗng nhiên đứng phắt dậy, ôm Pluvia và kéo cô về phía chiếc giường lớn ở góc nhà, ném cô lên đó. Amissio mỉm cười, nhưng không phải là nụ cười tinh nghịch nữa, mà thay vào đó là nụ cười nham hiểm, khiến Pluvia bỗng nhiên kinh sợ. Anh ta nói bằng giọng lạnh lùng:

- Ta quên chưa dặn cô thêm một điều nữa. Đừng tin bất cứ ai trong cánh rừng này. Thậm chí hơn thế nữa, đừng tin bất cứ sinh vật nào trên thế giới này. Lòng tin là thứ vũ khí phản chủ đáng sợ nhất.

Pluvia kinh hãi gọi tên Amissio, nhưng anh ta búng tay một cái và tất cả những ngọn lửa trong nhà bỗng yếu dần, để lại căn nhà trong ánh sáng mờ ảo.

Bài này đã được alvissfan sửa: Jun 24 2008, 08:37 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post
mhd
bài Jun 23 2008, 12:30 PM
Bài viết #5


Thi sĩ Mít Hồng Đào
******

Nhóm: Black Mage
Bài viết: 903
Ngày gia nhập: 5-February 02
Từ: Avalon Island
Thành viên số: 18




chẹp chẹp... tới đoạn hấp dẫn rùi... (IMG:http://board.truyentranh.com/style_emoticons/default/biggrin.gif) (IMG:http://board.truyentranh.com/style_emoticons/default/dev (3).gif)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
tnha_the_optimis...
bài Jun 23 2008, 07:13 PM
Bài viết #6


Thích Đọc Truyện
*

Nhóm: Warrior
Bài viết: 90
Ngày gia nhập: 19-April 06
Từ: HCMC
Thành viên số: 30661




alviss, xin lỗi vì đã chen ngang nhưng mình muốn gợi ý một chút, có lẽ bạn nên phân biệt lời thoại của nhân vật bằng cách chừa dòng để câu chuyện đỡ rối hơn. (IMG:http://board.truyentranh.com/style_emoticons/default/smile.gif)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
alvissfan
bài Jun 24 2008, 04:01 AM
Bài viết #7


Suohiromu vs Kamui Shirou
**

Nhóm: Warrior
Bài viết: 149
Ngày gia nhập: 25-February 06
Từ: Everywhere - Nowhere
Thành viên số: 29733




@tnha_the_optimist: Thật ra là mình có chừa hàng trong word đó chứ, nhưng mà hok hiểu sao vào đây nó bị dính vô như vậy á Lần sau sẽ để ý hơn ^^ Tks for comment (IMG:http://board.truyentranh.com/style_emoticons/default/biggrin.gif)
Go to the top of the page
 
+Quote Post
alvissfan
bài Jan 1 2011, 02:11 PM
Bài viết #8


Suohiromu vs Kamui Shirou
**

Nhóm: Warrior
Bài viết: 149
Ngày gia nhập: 25-February 06
Từ: Everywhere - Nowhere
Thành viên số: 29733




*lục lục lại* *phủi phủi bụi*
'_' Lâu quá chả biết còn ai vào đọc không thôi thì cứ ném tiếp lên đây cho được việc =))

CHAPTER 5


- AMISSIO!

Pluvia thét lên đau đớn. Máu tươi chảy ra từ da thịt cô, nơi Amissio vừa cắm ngập những cái răng sắc nhọn lên bờ vai trắng ngần mảnh dẻ. Cô hất anh ta ra khỏi người, thở hổn hển, tay đưa lên ôm lấy vai mình, nơi dòng máu đỏ tươi và nóng bỏng đang tuôn trào. Amissio quệt miệng, đôi mắt anh ta đỏ rực lên, hàm răng sắc nhọn dính đầy máu. Anh ta mỉm cười và lao vào đè mạnh Pluvia xuống giường, lấy hai tay ghì chặt hai tay của cô và cắm hàm răng vào vết thương trên vai của cô bé và bắt đầu hút máu. Pluvia vùng vẫy trong đau đớn. Vai của cô từ cảm giác đau đớn do dòng máu chảy xiết bắt đầu tê dại dần, cô bé thở dốc và ngất đi.

Amissio bỗng dưng nhảy bật ra khỏi cô bé. Hai mắt Pluvia mở ra trừng trừng nhìn Amissio. Đôi mắt cô bé không còn màu vàng nữa, mà đã biến thành một màu xanh lam đẹp tuyệt trần. Đôi môi của cô đỏ rực, và mái tóc của cô ngả màu nâu sậm. Cô ngồi dậy từ từ và nhìn vào vết thương vẫn đang rỉ máu trên vai mình, và nhìn Amissio. Anh chàng này từ ngạc nhiên chuyển sang thú vị và mỉm cười, trở lại với nụ cười tinh nghịch thường thấy. Pluvia không thay đổi thái độ, nhìn anh ta lạnh lùng và mở miệng nói bằng một giọng nói khác thường, lạnh như những tảng đá lạnh lẽo nhất thế gian:

- Máu của ta không phải để nằm trong dạ dày của con quỷ hạng trung như ngươi.

Nói đoạn cô bé vẫy tay một cái. Amissio bỗng nhiên rung mạnh người, và từ trong miệng anh ta, một dòng máu đỏ lừ tuôn ra và trở thành một quả cầu đỏ rực trôi lơ lửng trên không khí. Pluvia xoay nhẹ bàn tay trong khi Amissio đang ho sặc sục, và quả cầu máu xoay tròn, những chất tạp chủng bị bắn ra ngoài, để lại bên trong quả cầu dòng máu tinh khiết của cô. Khi quả cầu đã ngừng xoay, Pluvia vẫy nhẹ bàn tay và quả cầu bắt đầu tuôn vào trong vết thương trên vai của cô. Sau khi quả cầu máu đã hoàn toàn biến mất vào trong cơ thể Pluvia, vết thương của cô bắt đầu liền lại. Chỉ sau vài giây, bờ vai trắng ngần của cô đã trở lại như lúc đầu. Amissio, sau khi đã ổn định được cái dạ dày của mình, nhìn chăm chú Pluvia không rời mắt.
Đưa tay xoa nhẹ nơi vết thương vừa biến mất của mình, Pluvia bước xuống giường và đưa đôi mắt xanh lam quyến rũ của mình nhìn Amissio, tay nhấc nhẹ cằm của anh ta lên.

- Ta cho ngươi biết, ta không quan tâm ngươi làm gì khác, nhưng nếu ngươi động vào dòng máu của ta một lần nữa, ngươi sẽ là một cái xác quỷ khô. Rõ chưa?

Amissio cười mỉm tinh nghịch gật đầu và đưa tay ghì lấy hai vai của Pluvia, đưa mặt sát lại khuôn mặt thanh tú của cô và đặt môi mình lên môi cô. Pluvia nhắm nghiền mắt lại, đưa tay lần vào trong áo của Amissio. Hai người vừa hôn nhau vừa tiến lại gần giường và Amissio đặt Pluvia nằm lên trên. Anh ta nhìn vào đôi mắt xanh lam của Pluvia, mỉm cười và nói:

- Chào mừng trở về nhà, công nương Pulvis.

Pluvia mỉm cười và tiếp tục đưa tay lần khắp ngực Amissio. Anh chàng này tiếp tục hôn cô và gỡ nhẹ những cái cúc áo. Nhưng bỗng dưng Pluvia rung người và đôi mắt xanh lam của cô trở lại màu vàng. Cô bé hốt hoảng đẩy mạnh Amissio ra khỏi người và nhanh tay cài lại cúc áo. Ánh mắt cô bé hoảng hốt, và cô đưa mắt nhìn bờ vai của mình. Cô ngạc nhiên khi không thấy vết thương nào, và đưa đôi mắt khó hiểu nhìn Amissio:

- Tại sao...vết thương...đâu rồi?

Amissio nhìn Pluvia một hồi lâu rồi thở dài. Anh ta đứng dậy, cốc mạnh vào đầu Pluvia và nói:

- Vết thương nào? Tôi thấy cô la thét kinh quá nên mới lại gần xem làm sao. Đúng là làm phúc phải tội.

Pluvia ngớ người ra. Theo như Amissio nói thì cô nằm mơ, và trong giấc mơ đó cô la hét. Có lẽ đúng là vậy thật, vì cô không hề nhớ một chút gì, ngoại trừ vết thương đỏ rực trên vai do hàm răng sắc nhọn của Amissio cắm vào. Nhưng trên vai cô hiện giờ thì không có vết thương nào cả. Pluvia ngồi ngẫm nghĩ một hồi nữa và quyết định rằng đó chỉ là một giấc mơ mà thôi. Cô nhắm mắt lại, cố gắng định thần và thiếp đi.

Khi ánh dương bắt đầu le lói ở bầu trời, Pluvia lại trở mình thức dậy. Cô nhìn quanh quất căn nhà trong cái ánh sáng nhẹ của mặt trời chiếu vào các khung cửa sổ và nhẹ nhàng bước xuống giường. Nhìn lên cái ghế sô pha dài ở trước lò sưởi, cô bé thấy Amissio đang say giấc nồng. Nhưng có một điều gì đó hơi lạ ở anh chàng này mà cô bé không thể nào giải thích được. Tuy chỉ mới gặp anh ta những ngày gần đây, nhưng cô bé có lại có cảm giác đã quen biết con người này từ rất lâu rồi. Dù gì cũng phải công nhận gương mặt anh ta khi ngủ say nhìn khác hẳn bình thường. Nếu bình thường Amissio luôn thể hiện một ánh nhìn rất chững chạc và từng trải, thì khi ngủ, anh ta có một khuôn mặt hồn nhiên như trẻ thơ. Pluvia cúi xuống gần và đưa tay vuốt những lọn tóc đen nhánh lòa xòa trước mặt Amissio.

Bỗng nhiên trong một khoảnh khắc, cánh tay của Pluvia nhói đau. Cô bé rên lên một tiếng và đưa mắt nhìn. Amissio, đôi mắt đỏ rực và đầy thận trọng, đang nắm chặt lấy cánh tay của cô. Sau khi hoàn hồn và nhận ra người đối diện, đôi mắt anh ta trở lại màu xanh như bình thường. Anh ta xoa cánh tay của Pluvia, nơi trước đó vài giây bàn tay của anh đã siết chặt. Vừa xoa tay cô bé, anh vừa nói:

- Xin lỗi Pluvia, tôi bị phản xạ như vậy rồi…

- Tôi hiểu mà – Pluvia dịu dàng nói – Tôi có trách anh đâu…

Hai người nhìn nhau trong giây lát rồi tách ra. Amissio đi đến bên cái tủ gỗ cao lấy ra một cái váy màu xanh ngọc đưa cho Pluvia và bảo cô bé nên thay bộ đồ cũ ra. Trong khi cô thay đồ, Amissio đi ra ngoài vườn và săn mồi cho bữa sáng. Khi cô bé vừa mặc xong bộ váy vào hoàn chỉnh, anh ta đã trở lại vào nhà với hai con thỏ rừng đẫm máu trên tay. Bản than anh ta giữ cho mình một con, và vừa nhai rào rạo vừa đưa cho Pluvia con còn lại. Cô bé nhìn con thỏ một cách ái ngại, cảm ơn Amissio nhưng không lấy, nhẹ nhàng bước ra vườn tìm trái trên cành ăn. Amissio gọi ngược cô lại, bảo:

- Trái cây đó có độc đấy. Cô nên ngoan ngoãn ăn con thỏ này đi. Lại đây.

Và một lần nữa anh ta dùng miệng ép Pluvia ăn thịt con thỏ rừng. Nhưng ngay giây phút miếng thịt tươi rói vừa chạy xuống cổ họng Pluvia, cô bé bỗng thấy cơ thể nóng rực lên, và miệng cô bỗng rạo rực lên một sự thèm khát mà chính bản thân cô cũng không thể kiềm chế được. Đưa tay giật nhanh con thỏ từ Amissio, cô nhai ngấu nghiến con vật mà trước đó chưa đầy năm phút cô đã nghĩ là đáng thương.

Đến tận khi trên tay Pluvia chỉ còn lại những nắm lông xám, cô bé mới giật nảy mình. Hất hai bàn tay, cô bé kinh hãi nhìn những dúm lông thỏ bay phất phơ trên không trung, và bàn tay đầy máu của mình. Hơn thế nữa, ở trong miệng cô vẫn còn vị của thịt tươi và máu, và điều khiến cô sợ hãi nhất là cái cảm giác ngon miệng, cái cảm giác lẽ ra sẽ chẳng bao giờ có ở cô. Cô bật khóc , và chạy ra bờ hồ ngồi rửa tay và súc miệng thật mạnh, mong gạt ra cái thứ cảm xúc đáng sợ của mình. Amissio chỉ nhìn theo dáng cô gái bé nhỏ, mặt vô cảm. Xong một đỗi, anh ta thở dài:

- Hơi khó khăn một chút….

Sau khi đã hoàn hồn, Pluvia bước vào đưa tay lau miệng. Cô bé vẫn đang khóc. Nước mắt cứ chảy đều đặn trên hai gò má của cô bé. Cô nhìn Amissio và hỏi:

- Tại sao tôi lại trở nên như vậy?

- Tôi nghĩ cô chưa nên biết thì hơn. Cô ấy chưa muốn cho cô biết đâu, nếu cô ấy đã muốn, cô ấy sẽ tự làm chuyện đó.

- Cô ấy?

- Thôi không phải lo về chuyện đó. – Amissio gãi đầu – Nhưng chuyện này cũng là một điều tốt mà, chí ít ra cô cũng bắt đầu có thể sống trong rừng này rồi. Rồi cô sẽ phải tập đi săn mồi và tập tự bảo vệ mình. Những ai đã đi vào được khu rừng này, tất thảy đều có sức mạnh gì đó, và cô sẽ tự nhận ra sau này.

Pluvia vẫn khóc nức nở, và khi Amissio giơ tay mình ra, cô bé lắc đầu cự tuyệt. Amissio thở dài thườn thượt, đành đứng dậy để mặc Pluvia trong phòng. Anh ta bước ra khỏi nhà và hất tay một cái để những cái móng vuốt dài nhọn lại vương ra, và dùng chúng vạch đám lá cây trên đầu mình để nhìn lên bầu trời xanh. Nhưng trái hẳn với mong đợi của anh, bầu trời hôm nay đầy những bụi mù, và anh có thể cảm thấy được từng luồng khí đen xì rung chuyển. Ngước mắt theo dõi bầu trời, Amissio nhảy phóc lên tán cây cao nhất và đưa mũi ngửi quanh một chút. Bỗng nhiên mặt anh tái xanh lại và anh chạy như bay vào nhà, kéo thẳng Pluvia đặt lên vai mình và phi thân ra ngoài. Pluvia vừa định chống đối Amissio thì nghe thấy một tiếng ồn dữ dội vang rền khắp nơi, làm rung chuyển cả mặt đất. Cô bé quay người lại thì ngay tức khắc nhìn thấy nguyên nhân của tiếng ồn đó: một con rồng hai đầu khổng lồ đang nhe nanh vuốt và lao về phía hai người. Con rồng này mang một màu đỏ tươi, và trông như thể vừa bước ra khỏi một bồn máu đầy khi cả người nó nhớp nháp và nhầy nhụa. Pluvia nuốt nước bọt một cái, và lặng lẽ nhìn về phía ngôi nhà của Amissio, nơi giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát sau khi đã bị những bước chân to lớn của con quái vật giày xé. Cô bé lại quay lại nhìn con quái vật màu đỏ, và lần này đôi mắt của Pluvia gặp phải đôi mắt đen ghê rợn của nó. Khi nó nhìn thấy đôi mắt của Pluvia, con rồng ngẩng một đầu lên và gầm một tiếng ghê rợn khác, lại làm rung động cả mặt đất, và đột nhiên cái đầu còn lại khè ra một ánh sáng xanh lè. Amissio nhanh chóng nhảy phắt qua một bên một giây trước khi ánh sáng đó quét đến chỗ hai người, và Pluvia bịt miệng rên lên kinh hãi khi thấy mọi vật tan chảy thành một chất dung dịch nhầy màu đen nhánh.
Không hề báo trước, Amissio tự dưng chép miệng một cái và quay phắt đầu lại. Pluvia sợ điếng người, đang định mở mồm hỏi Amissio có bị điên không thì anh dùng hết sức lực và phóng như bay về phía hai cái đầu xấu xí của con rồng đỏ. Pluvia quá kinh hãi, cô bé nhắm tịt mắt lại để tránh thấy được kết cục thảm hại của mình. Nhưng ngay khi cô vừa có cảm giác chạm đất, hay chính xác hơn là chạm đầu con rồng to lớn, cô nghe tiếng gầm gừ của Amissio và cô quyết định mở hé mắt ra.

Trước mặt hai người, chễm chệ trên một cái ghế nhỏ màu trắng và có một người hầu nhỏ thó cầm quạt lông chim, là một cô gái nhỏ tuổi, gương mặt trắng bệt đầy tàn nhang, đang thích thú chống một tay ngồi nhìn về phía cô. Mái tóc của cô gái có màu đỏ rực như lửa, đôi mắt cô cũng thế, và chúng, cùng với chuỗi dây đá đỏ được đeo ở dưới bụng váy cô gái, sáng rực lên và tách biệt hẳn với màu trắng toát còn lại. Amissio cất giọng the thé:

- Ira! Bảo con rồng của cô câm họng lại!

- Amissio! Lâu lắm rồi không gặp!

Cô gái tên Ira reo lên và quay sang thì thầm điều gì đó vào tai người hầu của mình. Người hầu nhỏ thó của cô vội vàng quạt mạnh cái quạt lông chim trắng của mình, và bất thình lình con rồng hai đầu đứng khựng lại, khiến Pluvia suýt nữa thì bị hất văng nếu như Amissio không nhanh tay lấy một tay của mình giữ chặt cô và một tay giữ vào thành ghế của Ira. Khi đã chắc chắn con rồng đã đứng im như một tảng đá đỏ tươi, Amissio nhẹ nhàng cúi xuống để Pluvia bước xuống khỏi lưng mình, và chạy lại tát cho Ira một bạt tai. Cô gái nhỏ tuổi sững sờ nhìn Amissio và nhanh như cắt phụng phịu mặt rồi khóc rống lên. Amissio quát:

- Khóc cái gì?! Cô phá hỏng nhà tôi, phá hỏng gần như cả một mảng rừng to, cô có lời giải thích không?

- Anh thật là...hức...quá đáng. Người ta muốn...hức...muốn gặp anh thôi mà. – Ira nức nở không thành tiếng và lại bật khóc rống lên.

- Đó không phải là lý do để dẫn con rồng hủy diệt của cô đi dạo chơi như vậy.

Amissio gần như đã mất hết bình tĩnh, anh gầm lên, và Pluvia giật mình vì tiếng gầm của anh gần như ngang ngửa với con rồng ban nãy. Những chiếc nanh nhọn của anh mọc dài ra, và những cái vuốt sắc bén dài hẳn ra, rõ ràng anh đang đứng trong vị trí chiến đấu. Ira nức nở thêm vài giây rồi quệt nước mắt và nhìn thẳng vào mặt Amissio rồi thét tướng lên:

- Không phải tôi tự ý đi, chính Bà Priscus sai tôi đến đây, và bà dặn tôi mang theo Puni!

- Bà Priscus? – Amissio nhăn mặt.

- Phải, bà bảo bằng mọi giá phải kêu anh về thành.

Hàm răng và bộ vuốt sắc nhọn của Amissio từ từ được thu lại. Anh nhìn chằm chằm vào Ira, như thể muốn cô bé nói ra là cô vừa đùa thôi, nhưng hình như chuyện đó sẽ không xảy ra. Pluvia vẫn chăm chú cố gắng định nghĩa được chuyện gì đang xảy ra, và cô vừa suýt nấc khi nghe cái tên Puni được phát ra từ miệng cô gái trẻ. Cái tên dễ thương như vậy thật không hợp với con rồng đỏ một chút nào, nhất là so với độ lớn và sự dễ sợ của nó. Gạt nhanh những ý nghĩ ấy ra khỏi đầu, Pluvia lại quan sát Amissio. Anh ta rõ ràng đang căng thẳng, vì Pluvia có thể thấy được từng gân máu đỏ lừ nổi hằn lên mặt của anh. Đôi mắt của Ira đã hết sưng mọng, và khuôn mặt của cô lại trở về màu trắng bệch. Cô bé đã nhảy lại lên ghế và đang ngồi lắc lư người quan sát Amissio.

- Đưa tôi về thành. Còn cô - Anh chỉ thẳng mặt Pluvia- ở yên lại đây, không được chạy đi đâu. Ira có thể để Puni lại bảo vệ cô.

- Amissio, bà Priscus muốn gặp cô gái đi cùng anh.

Amissio ngớ người ra một chút, và làu bàu một cái gỉ đó Pluvia không nghe thấy được. Sau đó, anh im lặng trong khoảng vài phút, gương mặt đăm chiêu, rồi nói:

- Thôi được, cô đưa chúng tôi về vậy.

Ira mỉm cười lúc lắc mái tóc đỏ chói của mình, và thì thầm vào tai người hầu. Lại thêm một cái phẩy quạt và con rồng Puni ngay tức khắc lại giương những cái chân vuốt to khổng lồ của mình lao vào khu rừng thẳm. Trên đường đi, Amissio ôm chặt lấy Pluvia để cô không rơi xuống đường, nhưng mỗi khi cô ngước mắt nhìn lên đều chỉ thấy một gương mặt lạnh lùng và đầy tính toán của anh. Sau vài lần như thế, Pluvia thôi nhìn Amissio và chỉ để mặc cho lá cây xào xạc lướt qua mình. Tốc độ chớp nhoáng của Puni khiến cho đất trời như trở thành những vệt màu trộn lẫn vào nhau, và linh cảm của Pluvia cho cô biết một điều rằng, nơi cô sắp đến sẽ không phải là một nơi tốt đẹp.
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 Thành viên đang đọc bài (1 Khách và 0 Du kích)
0 Thành viên:

 



RSS Phiên bản Lo-Fi Bây giờ là: 21st August 2017 - 04:00 AM
IPS Driver Error

IPS Driver Error

There appears to be an error with the database.
You can try to refresh the page by clicking here