IPB

Xin chào Người đẹp ( Log In | Đăng ký )

giongto
 
Reply to this topicStart new topic
> MỘT CÂU CHUYỆN CŨ
alvissfan
bài Apr 17 2009, 09:36 AM
Bài viết #1


Suohiromu vs Kamui Shirou
**

Nhóm: Warrior
Bài viết: 149
Ngày gia nhập: 25-February 06
Từ: Everywhere - Nowhere
Thành viên số: 29733




Disclaimer: Đây không phải là chuyện tôi nghĩ ra, chỉ là một chuyển thề từ truyện tranh ngắn của Fujiwara Kaoru có tên tiếng anh là The Story of Long ago, trong tuyển tập Mukashi no Hanashi.

Adam ngồi trên ghế, tay chống cằm thư giãn. Anh ta dường như không hề quan tâm đến bất cứ chuyện gì xảy ra xung quanh mình. Thực ra mà nói xung quanh của anh ta cũng chẳng có gì đáng để quan tâm, chỉ có một khoảng không vô định hình tối tăm. Không biết đã bao lâu rồi Adam không nghe tiếng gọi quen thuộc đó nữa. Tiếng gọi từ nơi xa xăm.

“Dấu hiệu của một đứa bé được sinh ra…”

Adam chợt nghĩ khi nghe thấy tiếng vọng từ một nơi nào đó. Tiếng kêu gọi tuy nhỏ và nhẹ nhưng gây cho ta cảm giác ray rứt và khó chịu, đến mức ta chỉ muốn đi thẳng đến nơi đó và tìm ra khởi đầu của nó.

“Có người đang gọi ta?”

Adam đưa mắt nhìn về phía tiếng gọi, và thấy hình ảnh một đôi vợ chồng trẻ cùng với đứa con vừa mới lọt lòng của mình, đang sum vầy bên chiếc giường trắng trong căn phòng trắng của bệnh viện. Đứa bé xinh đẹp, nhìn đã biết ngay là con gái, đang nằm gọn trong vòng tay của mẹ và ngủ ngon lành. Người chồng nhìn đứa con đầy tự hào và sung sướng, nhưng có một điều kì lạ là người vợ không hề gây cho ta cảm giác đó.

“Cô ta vừa sinh đứa con của mình, không phải đây là lúc cô ta hạnh phúc nhất sao?”

Rõ rành đó là định luật của tạo hóa, nhưng vì một lý do nào đó, người mẹ trẻ chỉ nhìn đứa con gái của mình một cách vô hồn, với đôi mắt cô thoáng lên một sự sợ hãi câm lặng. Bế đứa con nhỏ bước ra ngoài cửa sổ, cô ta ôm chặt bé vào lòng và nhìn xa xăm ra phía bầu trời.

“Cô ta đang kêu gọi ta, mặc dù chính bản thân cô ấy không hề nhận biết điều đó.”

Khoanh tay nhìn người mẹ trẻ nhìn vô định ra ngoài cửa sổ, Adam cũng mặc cho những suy nghĩ mông lung của mình trôi đi trong tâm trí.

Lúc đôi vợ chồng trẻ nằm ngủ yên bình trên chiếc giường ở nhà họ, vài ngày sau khi xuất viện, cũng là lúc Adam quyết định chào hỏi người mẹ. Anh ta đứng ở trong phòng, dựa một tay lên trên chiếc nôi hồng xinh xắn và im lặng nhìn đứa bé đang say giấc nồng. Cô bé rất xinh, và có nhiều hứa hẹn sẽ trở thành một thiếu nữa đẹp trong tương lai. Adam chỉ đứng yên nhìn đứa bé và không nói một lời nào. Những suy nghĩ mông lung của anh lại chiếm đầy tâm trí.

Trong một khoảnh khắc, người mẹ trở mình thức giấc, và sợ hãi khi nhìn thấy Adam đứng cạnh chiếc nôi. Cô ta ngồi bật dậy, sững người nhìn anh ta và thốt lên:

“Anh là ai?”

Adam đưa bàn tay xoay xoay những quả lắc trên nôi, cười mỉm:

“Tôi là ai? Điều đó không quan trọng, phải vậy không?”

Rời tay khỏi chiếc nôi, anh ta nhìn thẳng vào người mẹ, tiếp tục cười:

“Hãy nói về một chuyện khác nhé. Tôi muốn cô bé này”

“Anh nói gì chứ? Hãy ra khỏi nhà tôi ngay, tôi sẽ gọi cảnh sát bây giờ đấy!”

Người mẹ trẻ thét lên, và nhìn qua chồng mình, lấy tay cố gắng lay anh ta dậy, nhưng cô sớm nhận ra những cố gắng đó là vô ích. Người chồng cô không hề cử động, và lạ lùng hơn nữa chiếc kim đồng hồ trên tường cũng đã ngừng quay và đứng yên bất động. Cô bắt đầu tự nhủ với mình tất cả những chuyện đang xảy ra chỉ là một giấc mơ. Nhưng trước khi những lời tự nhủ đó làm cô yên lòng, Adam lại nói:

“ Hãy để chồng cô ở ngoài chuyện này. Tôi sẽ cho cô thấy tương lai của cô và con gái cô.”

Vừa dứt lời, hai bàn tay Adam xoay vào nhau, và trong khoảng không ở giữa xuất hiện một vòng tròn sáng rực, có hình ảnh của một thiếu nữ xinh đẹp và một người đàn bà. Adam nói người thiếu nữ chính là đứa bé trong tương lai, và người đàn bà chính là người mẹ.

“Mình sẽ già đến thế chỉ sau mười năm hay như vậy thôi sao? – người phụ nữ nhủ thầm, mắt nhìn trân trân vào hình ảnh của mình- Người đàn bà này trông không giống như người được chồng và tình nhân của cô ta yêu thương…”

Nghĩ đến đó, người mẹ trẻ giật mình. Mình đang nghĩ về cái gì vậy? Trong lúc này?

“Cô có cả tình nhân à?”

Adam chỉ chờ đến lúc ấy, anh ta bước đến và nhìn thẳng vào mặt người mẹ. Anh ta tiếp tục nói với nụ cười mỉm trên môi.

“Vậy đây là đứa con của cô và người tình nhân đó?”

Mặc cho người phụ nữ phản kháng rằng đứa con chính là con của chồng mình, Adam tiếp tục nói:

“ Vậy nếu sau này đứa con của cô yêu chính người tình nhân đó, cô sẽ làm gì? Cô sẽ để chuyện đó xảy ra chứ?”

Người phụ nữ bắt đầu suy nghĩ, hay chính xác hơn những hình ảnh tự nhiên đổ dồn vào tâm trí cô ta. Một ngày nào đó, đứa con gái xinh đẹp của cô sẽ trở về, và thông báo cho cô biết nó đã mang thai. Và nó biết người đàn ông đó là người tình của mẹ, và nó không quan tâm đến chuyện đó cũng như chuyện ông ta lớn tuổi hơn nó nhiều. Nó sẽ chỉ quan tâm rằng ông ta nói ông ta yêu nó, và ông ta yêu những thiếu nữ trẻ đẹp. Và nó còn kết thúc câu chuyện bằng câu nói “Con sẽ không thua mẹ đâu.”. Người đàn bà sợ hãi, tất cả những chuyện đó thậm chí còn không phải là vấn đề ở đây. Cô sẽ làm gì? Cô sẽ phải làm gì? Nhưng cả rước khi cô kịp suy nghĩ mọi chuyện thấu đáo, bàn tay của cô đã chụp con dao ngay trên bàn bếp và chạy đến đâm thẳng vào ngực đứa con gái xinh đẹp của mình.

“KHÔNG! DỪNG LẠI”

Người mẹ trẻ đưa hai tay ôm lấy đầu và gục xuống sàn. Tất cả những chuyện đó là không có thật. Cô sẽ không bao giờ cầm dao giết con mình cả. Không bao giờ.

Nhưng nếu…?

“Hãy suy nghĩ bằng trái tim của cô ấy. Chính cô đã gọi tôi đến đây mà. Cô có bằng lòng đưa đứa bé cho tôi không?”

Người phụ nữ nhìn Adam, đôi mắt hoảng loạn.

“Nhưng tôi…Tôi đã không biết nó là con của ai cho đến tận khi tôi sinh nó ra. Tôi…”

“Thế cô muốn tự tay cô giết chết con cô trong tương lai, hay để tôi giết nó luôn bây giờ, cho cô đỡ phải bẩn tay? Thừa nhận đi. Chính cô đã nghĩ đến chuyện làm thế nào để tống khứ được con bé đi một cách êm dịu cơ mà?”

Adam dứt lời, quan sát người phụ nữ. Cô ta run rẩy trong vài phút, sau đó đứng yên. Hai tay cô ôm lấy mặt, đôi mắt cô nhắm nghiền. Đây chính là lúc của ta. Adam nghĩ thầm. Anh ta đưa bàn tay trái đặt lên ngực đứa bé, và khi anh rút tay lại, một quầng sáng chói lòa trong tay anh ta. Cẩn thận ôm nó vào lòng, anh ta lao đi ra ngoài cửa sổ. Cười nhạo báng, Adam nhìn những tòa nhà vun vút vượt qua mình để đi vào nơi tối tăm vô tận. Giải quyết những bà mẹ đúng là điều khó chịu. Họ không dễ dàng bỏ cuộc. Nhưng tất nhiên vẫn có ngoại lệ. Đôi lúc.

…..

Adam lại ngồi chống tay trên ghế, lại nhìn vào khoảng không vô tận. Nhưng sự im lặng của khoảng không ấy đã bị phá tan mười sáu năm nay bởi sự có mặt của một cô bé. Cô ta nay đã là một thiếu nữ xinh đẹp, và đang cầm một đóa hoa cúc vàng đi về phía Adam. Cô ta đã lớn lên và trở thành một thiếu nữ cực kì xinh đẹp, đúng như ta đã đoán trước, Adam nhủ thầm. Nhưng cô ấy có một thói quen kì lạ, đó là cô ta rất thích nghe những câu chuyện buồn. Có lẽ đó là vì cô ấy đã nằm trong bụng người đàn bà đó đến chin tháng.

“Adam, có phải anh lại mơ thấy những câu chuyện cũ không? Kể em nghe đi, nhé?”

Adam nhìn vào đôi mắt trong veo và tĩnh lặng của cô gái, mỉm cười.

“Được thôi.”

Anh ta hít một hơi dài.

“ Lúc trước kia, khi em vẫn còn là con người, mẹ em đã không yêu em.”
Go to the top of the page
 
+Quote Post
PhamMaiAnh
bài Oct 27 2010, 03:56 AM
Bài viết #2


Thích Đọc Truyện
*

Nhóm: Warrior
Bài viết: 31
Ngày gia nhập: 4-August 10
Thành viên số: 60375




đọc cũ cũng thấy hay!












tin moi, tin tuc trong ngay hom qua, bong da, the thao, tap chi lam dep, meo vat lam dep
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 Thành viên đang đọc bài (1 Khách và 0 Du kích)
0 Thành viên:

 



RSS Phiên bản Lo-Fi Bây giờ là: 18th August 2017 - 02:07 PM
IPS Driver Error

IPS Driver Error

There appears to be an error with the database.
You can try to refresh the page by clicking here