IPB

Xin chào Người đẹp ( Log In | Đăng ký )

giongto
 
Reply to this topicStart new topic
> [Longfic] Final Destination
Ochan26
bài Apr 28 2010, 04:44 AM
Bài viết #1





Nhóm: Warrior
Bài viết: 1
Ngày gia nhập: 21-December 09
Thành viên số: 58595




-Author: by myself ( Ochan26)

-Rating: M ( 13+)

P/S : Không phải lần đầu viết fic nhưng đây cũng không hẳn là fic nữa rồi

Một câu chuyện nhỏ :"> hãy ủng hộ nhé





Final Destination



Chap 1


11:25:07 P.M – nhà riêng

- Anh ơi ...

- Hum.. huh … sao vậy em ?

- Anh có đang nghe em nói thật không đấy, nãy giờ chỉ ậm ừ là sao chứ…

- Nào , anh vẫn nghe mà , nói đi .

- Em hơi sợ , trời hôm nay tối và lạnh hơn những bữa trước nữa , anh nhận thấy không ?

- Chỉ là thay đổi thời tiết thôi , đừng nghĩ lung tung nữa , biết là tối rồi sao còn chưa chịu ngủ đi , ngoan nào …

- Em không phải con nít , đừng dỗ em như thế ….

- Được rồi , không phải con nít , chỉ nhỏ hơn anh 7 tuổi thôi , à nếu sợ cứ nghĩ chuyện vui hơn nhé.

- Như nghĩ anh đang bên cạnh em bây giờ ha :”> .

*Cười*- Um , sao cũng được .

- Mai gặp anh nha , em ngủ ngay cho anh nè.

- Vậy nhé , anh cúp máy .

*Cụp*

- Yêu anh [tut… tu… ….] nhiều …….

Lại như thế nữa , anh không bao giờ nghe cho được câu cuối cùng , lại là câu yêu thương cơ chứ. Chán thật đấy !

*phụp*

- Hey , chị ngủ nhanh lên đi , mẹ lên là tịch thu điện thoại đấy . [ Nguyên phang cả cái gối vào mặt chị nó ]

- Em cư xử với bề trên tử tế hơn đi , nếu biết mẹ lên thì quay lại phòng mà ngủ , nhanh !

- Yah , em biết , nhắc chị mà còn la nữa .

- Lần sau thì cứ liệu thần hồn em ấy .

Con nhóc tíu ta tíu tít chạy về phòng , nghĩ mà xem , nó chưa ăn nói tử tế được với Mỹ lấy 1 lần .. Hừ , rồi sẽ có màn giáo huấn ra trò . Tiếng bước chân huỳnh huỵch của mama thật khó lẫn vào đâu được , tung chăn và chùm kín người , tiếng ngáy bắt đầu như bản rap thần tốc trong lịch sử!
……


*************



Không thể tin nổi ! Sáng thứ 2 đầu tuần mà cứ trễ học là trễ học ~””~ , chẳng khi nào mình cải thiện được cả , thế có ức không chứ ! Mama nói với papa là :”Gọi nó sớm thì cũng chẳng tỉnh, mà để nó ngủ thêm thì lợi cho sức khỏe hơn, vì nó cứ thức khuya cho lắm vào nên ai mà nỡ …blah blah .. “ . Hu hu vì thế mà mình cứ trễ, bị hạ hạnh kiểm vì đi học trễ mới đau chứ, bỏ công ra tích điểm để nhận danh hiệu mà cứ bị trừ suốt thôi .

Rồi cứ thế mà vắt chân lên xe mà đạp hì hục , #@$@ cái xe chết !@@# cứ như rùa bò ấy , đời mình khốn mãi cùng vết xe lăn ….

Cũng may mà giờ chào cờ không có ai ghi tên vì thầy giám thị nghỉ ốm ( tạ chúa nhân từ … thầy bệnh vài hiệp thì mình càng thoát ) không ai giữ sồ sinh hoạt , cả họ được nhờ ấy chứ, khỏi xét điểm lớp , lại chẳng có điểm mà nghe GVCN cằn nhằn ah .

May mắn luôn mỉm cười với con ngoan của chúa mà , chỉ còn việc ngồi chờ anh đến lớp là ổn.

Nhưng đời mà ~””~ khổ lắm… trễ là trễ … anh tới trước mình cả mấy phút ấy … thật sự không muốn anh buồn như thế đâu … nhưng …. Đã chạy hùng hục lên lớp thế mà vẫn không chữa được , kìa … mình thấy anh đi trên bục… đang nhìn bao quát tầm mắt vào phòng đấy … !
Đằng nào cũng toi … bước đại vô luôn cho rồi .


- Thưa thầy …. !

Anh quay lại nhìn tôi … thình thịch , muốn vỡ luôn tim trong ngực rồi, hình phạt lần này có thể là gì đây ?

- Hum… Mỹ đó hả , vào lớp đi , trễ 2 phút hơn , tôi chấp nhận được , ngồi về chỗ .

- Dạ, em cảm ơn thầy nhiều lắm ạ . ( làm dấu tạ cho Phật )

- Em nên ngưng trò lạy thánh chúa gì đi … muốn gây cười trong giờ SHCN sao ?

- Không ạ . ( cũng đã êm được mông trên ghế rồi )


- Cả lớp , hôm nay vì không có sổ tổng kết nên chúng ta có 1 tiết dư rảnh rỗi , không thể an nhàn được đâu , bỏ cái đó xuống . * Anh chỉ thẳng mặt thằng Tuấn và bé ấy nhẹ nhàng luồn tờ báo vô hộc bàn *

- Lần nữa thì tịch thu , và cũng vì khá nhiều người giống như bạn Tuấn nên chúng ta sẽ có thêm một buổi học Văn cùng với 2 tiết sắp tới , bổ ích chứ ?

- Ahhhhhhhhhhhhhhhh~ ….

- Học mà lười chây như mấy đứa thì muốn thi vào trường đào tạo dọn đường phố xanh sạch đẹp thật á ?

- Thầy ơi , em có bố làm tổng giám đốc công ty xanh sạch nè thầy, chắc em theo nghiệp papa thôi. ( Hey~ lại con Thương , bắt đầu chuyển hóa vấn đề từ sắp học thành sắp tám rồi đấy )

- Đừng có giỡn , em nói papa em thế mà được sao ? ( cái mồm dẻo đã mở, cặp bài trùng tương trợ nổi tiếng khắp trường , bạn Thương cùng Phú )

- Ấy là mình muốn đề cập về vấn đề thầy đang bất cập từ lâu chuyện cả lớp ta cùng dọn phố đấy chứ.

- Ậy , lớp chúng ta là ngoan nhất , vài tuần gần đây là quét cả khu trước trường suốt , mà lại đi đông đủ lắm nhỉ, mấy bạn ha * vẫy tay như thái tử về lũ phía sau* lớp mình thật có tài trong chuyện này .

- Thế mai sau vào năng khiếu hốt rác cả bầy luôn … hạnh phúc khi ta đã chọn được nghề trong tay , chờ lớp 12 mới biết chắc há mỏ .

- 1, 2…. Thầy thật sự crazy vì mấy tụi bây mất , trật tự đi , nháo lên thì sẽ đứng hớp nắng như cá hớp khí ngoài cái sân hừng hực xêm xêm 40 độ C nhé .

- Hì hì , chúng em chỉ đùa thôi , thầy mới 23 mà tính tình cứ như cụ lão bên lớp kế ấy .

- Nói là thầy qua méc thật bây giờ, ổn định lại giùm tui đây mấy cô cậu à .

- Thưa thầy … sinh hoạt vẫn được mà * bạn lớp trưởng dễ ghét của lớp 9A4 đã đứng lên roài * em có sổ tay ghi tình hình lớp mà thầy , thầy xem này * hất mái tóc hơi dơ ra sau lưng , đi chầm chậm về phía bục , cái nơ hồng cứ lật phật sau đít thấy mà nóng *

- Thầy xem đi , đủ cả đây này , bạn Mỹ là bạn ấy cứ trễ này , rồi bạn Hương trốn tiết đi ăn bò bía ….. ( danh sách liệt kê từ mỏ đã trôi thêm 15 phút SHCN )

- Hum , thầy thấy rồi , em không phải đọc nữa , còn việc mà mấy bạn mắc lỗi , thầy nghĩ nên để thầy giám thị ghi là chính xác nhất , không phải thầy không tin em , nhưng không thể chỉ một mình em là được , hiểu chưa.* rồi thế là anh cứ xoa đầu nó mà ân cần , sẽ cần rửa tay đây *


- Này, mày đơ luôn rồi hả ? * thằng Trịnh hẩy cái tay to đùng của nó vào mặt mình *

- Oa , làm gì thế , đau tao.* lấy tay dỡ ra *

- Nãy giờ mặt mày dán vào thầy Kim như keo ấy , đấy đấy , cái con mắt này này , thẫn thờ lắm luôn .

- Mày để ý làm gì mà kỹ quá vậy , tao ngắm trời mây hay cả là ngắm cái bảng phía sau thầy Kim thì có sao đâu ~””~ ( cứ mơ hồ nói thôi , lộ là toi cơm canh )

- Rõ ràng là mập mờ dấu cái gì mà , không lẽ mày thích thầy hả ?

- Ổng có bồ rồi , không thể nào tao xen vào được đâu .

- Really ? * từ Anh ngữ duy nhất của nó* Sao tao chưa nghe ai nói vậy .

- Giờ thì tao nói nè , vừa chưa ?

- Sao biết , mày theo dõi thầy à ?

- Hum ? Con Hà nói lại đó , cô Ngân phòng học vụ đấy .

- Không thể , cô Ngân hơn thầy 2 tuổi lận á .

- Chỉ có 2 tuổi thôi = = , mày… thời nào rồi….

- Tao chỉ quen bồ nhỏ hay bằng tuổi thôi , tao không có thích lái bà già đâu, như mày ấy, khai thấp 1 tuổi để học vừa sức phải không =)).

- Đó là vì hồi trước tao học dưới quê ngoại trễ 1 năm mà , trường cấp 1 dưới ấy 7 tuổi mới học lớp Một ~””~. Tao có muốn đâu chứ …. ( ngậm ngùi nhớ lại , mình là con già nhất lớp … )

- Vậy mà mày nhỏ con ghê luôn á , chị tao hơn tao 1 tuổi mà bự đùng hà .

- Mày cẩn thẩn lại lời ăn tiếng nói đấy , chị mày nghe được phải biết , mà nhỏ hay to là gen mày, chứ tao cũng muốn cao như Mai Phương Thúy chứ bộ - hix .

- 1m50 mà đòi hỏi thế , hạ tiêu chuẩn mơ lại đi , mày cùng lắm thêm được vài mm chứ được thêm hơn 20cm thì sao nổi .

- Tao 1m52 , cấm đụng vào niềm đau chôn giấu nhá .


Cả hai đứa cứ cãi qua lại như thế mà vẫn vô tư cực , có cả thảy là 30 cặp mắt đang chăm chú nhìn về nơi phát ra âm thanh sống động , cùng 1 cặp đang nổi lửa lên em …


- Sao mà miệng hai đứa cứ dính lấy tai nhau thế hử ?

- Úhm ùhm , thầy chưa thấy cái tay nó văng vô mặt em tự nhiên thế nào đâu …

- Không có cãi , bao nhiêu lần rồi . Đứng cùng nhau dưới cuối lớp nhanh lên.

- Thầy à …………………………………..

- NÓI SAO THÌ LÀM VẬY ĐI !
………………………………………..

Những tiếng kêu đau đớn thoát ra và bay đến hết cả khối 9 trong hai tiết sau đó …..



*************



- Chắc tao sẽ hóa điên mất !

- Mày điên kiểu gì , tao cũng vì mày mà ra dọn cái kho trường đây .

- Rõ ràng là mày gây tao trước à .

- Khỉ ấy, vì mày cứ mơ rồi đơ sau đó trông mặt mày ngu mà xấu hoắc lại luôn .

- Tao đập mày chết nha …..

- Thôi , gần 12h rồi , tao đói muốn chít mất , cái kho này mấy đời chưa ai dọn thật sao ?

- Chỉ còn sắp lại đồ thôi , đừng than nữa , đau đầu quá .

- Chân tao tê trong 2 tiết mà ông Kim còn hành xác nữa .

- Tao cũng thấy thế là quá , mà mày đàn ông con trai kiểu gì cứ eo éo như nữ giới suốt , mày thấy tao đã mở miệng than chưa ?
…………………………………….

- Im lại sẽ giữ được tí hơi mà dùng đến khi đạp về nhà đấy .



Quá quắt không chịu được , mình cũng đường đường là bạn gái mà , sao lại bắt đứng 1 đống trong lớp , ấy là còn bị dọn cái kho nổi tiếng bẩn nữa ~””~ . Ah~~~~~ có ai đổi cho con người bạn trai khác không …….

Gió cứ quần quật đập vào mặt Mỹ , trời đang chuẩn bị giông tiễn Mỹ về tới nhà .




01:49:14 P.M - nhà Mỹ

Chèm nhẹp , nước mưa trút hết vào người Mỹ hay sao ấy , tha nguyên cả bầu trời ẩm thấp vào hành lang rồi lê lết kéo giọt mẹ với con tuốt tận phòng . Mệt , muốn vật ra giường ngủ luôn tới sáng quá , thế nhưng cái giường bẩn hay bị cảm vào giai đoạn này là không hay ho tí nào. Vứt oạch cái cặp vào góc , mở cửa phòng tắm…………………………


Sảng khoái hơn 1 tí , mà lạnh quá , hai hàm cứ chạm vào nhau cành cạch thế này, trùm chăn lại thôi. Lâu rồi mới phải khổ sở như vầy, mấy lần dọn đống rác trước trường còn chưa xi nhê mà sao hôm nay thân cứ như là đồ đi mượn ấy, khổ sở quá . Papa với mama ngày nào cũng đi làm, trường con Nguyên thì học bán trú cả ngày, trưa nào về cũng chẳng ai biết nó sống chết ra sao, đói mà gặp con lười vật vã thì nhịn thường xuyên cũng là hợp lý . Hôm nay cũng không ngoại lệ được , quá đuối rồi , ngủ 1 phát tới tối dậy ăn cơm sau , gọi điện xin nghỉ học Lý mới được . Thế là lăn tròn qua bên đầu giường rồi chụp lấy cái điện thoại hình con heo hồng (quà người ta đấy), lia tới mấy cái nút , đến số cuối thì nhạc chuông Pucca từ trong túi quần – đã được quăng vào thùng sắp giặt – vang lên ầm ĩ trong toilet . Giết tôi đi …. bò hay trườn vào phòng tắm đây ….

……………………………… huỵch …………………….. AISSHH ~~ mất @#/< mảng da roài …………………

- Yo , gọi em làm gì thế, sáng nay hành hạ chưa đủ hả , EM ĐANG RẤT LÀ MỆT VÀ CẦN NGỦ !
* PHỤP *


Chết quách đi ……


*Pucca love Garu , he is pretty boy …….* Mặc kệ nó reng , Mỹ đã để lại bé điện thoại bàn lẫn di động vào thùng giặt ngay sau khi gọi cho cô học thêm .



*************



- My my my my…. MỸ MỸ MỸ …. DẬY , CÁI NHÀ ƯỚT SŨNG THẾ NÀY MÀ NGỦ ĐƯỢC HẢ !

- Hư , hum húm ( trùm tiếp cái chăn vàng chóa lên khuất mặt , thật là không thể thẩm thấu được cái tiếng noisy ngay bên tai thế kia )

- Này , lười vừa thôi , thật là , con giống ai thế hả …. , dầm mưa rồi , cảm thì lại nốc 1 lượng thuốc không nhỏ đâu cô nương à , thương cho cái bệnh suyễn của mình đi .

- Con… không có sốt đâu , con muốn ngủ nữa , mệt quá ah……

- 10 giờ khuya rồi , dậy đi , không tính ăn hay làm bài tập sao ?
*Quăng phịch cái chăn qua 1 bên* - 10h , ngủ đến 8 tiếng lận á , chết rồi, bài luận …..

- Lại bắt đầu … nghỉ mấy buổi Lý rồi hả cô , cô không biết cơ thể mình giới hạn lắm à, mẹ tìm thấy chúng ở trong kia – 2 cái điện thoại , sao Mỹ nhìn nó cảm thấy có vẻ xơ xác – con đã mộng du hay điên hả ?

- Mộng du ạ .

- Ăn đi , mẹ để bánh táo mặn mà con thích trên bàn ấy , uống hết ly sữa, thuốc nữa , sau đó làm bài tập nghe chưa , mẹ phải ngủ rồi .( mama đứng lên đi về phía cửa )

- Con cảm ơn ạ , mai con sẽ ăn tối cùng cả nhà nha mẹ .

- Ừh , được rồi .

Cạch

20 cuộc gọi nhỡ , trong đó 7 cuộc của thằng Trịnh , vẫn là số 13 đó , đúng và đủ , không hơn không bớt , chỉ 13 lần thôi , mình sẽ không gọi lại đâu , hành hạ mình đến thế mà còn …. Ăn đã , miam… mam… mam mam , bánh táo mama trổ tài là nhất thiên hạ , không chê vào đâu được . Cái bụng hơi chướng lên rồi , nuốt cả ổ bánh bự thế kia … mình có sốt không nhỉ ? Kệ , cuộc đời gắn với thuốc thì 2, 3 viên nhằm nhò gì , đơn giản . Thứ 3 : 2 tiết Toán , 2 tiết Anh Văn , 1 tiết Văn . Chết … chết mất , 20 bài hình , 2 bài đọc … cộng với 1 tá từ cần học , Văn , chính nó , 1 bài luận dài – ít nhất – 2 tờ giấy đôi về .. cái gì thế này …….. “thầy giáo và nghề giáo viên , em có cảm nghĩ sao về giáo viên môn Văn đã nâng em bước vào cuộc sống thơ và văn học” ….. Cảm tưởng là em hân hạnh , trân trọng nói về thầy với nụ cười hoa héo , dã thú sợ , giọng đọc khiến em chạy hộc tốc về với chúa hơn là cạnh bên thầy trên bước đường tới với các nhân vật nổi tiếng tầm cỡ như Hàn Mặc Tử , Nguyễn Trãi …………………


Càng nghĩ càng thấy nhức đầu , nhưng viết thì cũng đã viết …. Thây kệ , vì anh chọc em nóng thôi ~”””~ mấy điểm cũng không sao , Văn xưa nay mình luôn cắn răng mà viết hay , lần ni bài 15 phút , có 1 điểm mình vẫn học sinh giỏi như thường , viết cảm xúc và suy nghĩ tiêu cực là vấn đề phù hợp với cái bệnh của mình nhất = = . Mong là sẽ giải quyết xong trước 3h .


……………








Chap 2[/b]


Ngày nào cũng thế này chắc tự diệt còn sướng hơn, mắt hình như sưng lên rồi … chẳng dám soi gương nữa .
[ting.. ting…]

Hum ? 1 tin nhắn à – Anh - không thèm đọc , xóa luôn . Nói là thực hành , mình del sạch cái list tin , giận lên là cho đi hết , sau này nghĩ lại đau đớn …. lại tiếc ……… Mặc , sau này tính ….hả lòng đã … *cụp* 4h sáng rồi đấy , thức khuya để soạn giáo án à , hay lại đang chơi game đấy , cái tuổi này mà anh con nít đến phát sợ , ăn ngủ thất thường cũng … giống y mình , hay là thân quá tính tình lẫn vào nhau luôn ? Cuối cùng cũng xong cái đống nợ kia rồi , nhức cổ , tay đau , ai bảo hồi nhỏ tay cầm viết sai cách , giờ ngón trỏ muốn cắt hay gán cho ai khác. Hư ? … Tay mình dạo này cứ trắng bệch ra như xác chết ấy , sao mấy con kia cứ hồng hào , sức sống , mình thì tựa hồ cái que dùng để khâu đan …..

Cũng tốt , hôm nay chắc không trễ nữa … may mắn cho đời vì chưa cận , cứ nhìn mấy con vật vã với đôi mắt nguyền rủa , kinh thật chứ , quăng cái kiếng ở đâu … quên ….đi tìm …. không thấy , mò mò …con Nguyên đấy , mình đến thành thám tử tìm kiếng cho nó mất .

Ào…….. ào , tỉnh quá , con mắt … đỏ hoét , đau ….thuốc nhỏ , hay~ , hết rồi , qua xin con em thôi .


Knock … knock ……….. - Chị vào nhá !

- Vào đi ( giọng nó sang sảng vầy chắc dậy được 1 tiếng rồi )

- Em mời chị vào kiểu bà hoàng với đầy tớ đấy à .

- Uhm …………

- Chị xin tí thuốc nhỏ mắt nhé * chạy vào phòng tắm của nó , trời ơi … ngập nước *
……………….

- Kinh khủng quá ……….chỉ hôm qua chị không dọn thôi mà nó thành hồ nhỏ sinh thái trong nhà rồi .

- Chị phiền quá , á , chỉ em cái này với .

- Hừ , lại cái bà sử đó nữa hả … sao bà này thích bắt lớp em viết văn về sử thế , hôm qua mấy giờ về nhà ?

- 7h , khi đó chị đang quay máy ngáy bên phòng ấy .

- Con nhóc , em tưởng mình ngủ thanh bình lắm chắc …. Sao lớp 9 trường em học khó quá vậy , mấy bài này chị còn chưa học tới …..

- Trường đào tạo học sinh cho mùa giải thi trong nước mà , đừng so sánh khập khiễng quá …..

- Đừng bao vờ hỏi chị Văn nữa nha , về !

- Ấy , chị à , giỡn , giỡn thôi , chỉ nốt đi mà ~ ~ ~
……………………….

Cái mặt nó giống tiên quá , nó tính làm chị nó đứng hình sao , đẹp còn ưa làm trò , sao nó lắm ưu đãi thế , đặc ân cho Mỹ có gì chứ … thân hình thấp bé nhẹ cân … tự hào mỗi môn Văn và tài năng thiên bẩm là ….sửa điện ! Loạn = = ……..


*************



- Ăn đàng hoàng đi Mỹ , dạo gần đây con gầy nhom , nhìn lại cái má kìa , giống người phụ nữ trong bức tranh “ Tiếng hét” …….

- Nhưng mà con nuốt không có trôi mẹ à , thôi , con đi học đây, trễ lại phiền phức nữa . Tạm biệt mẹ nha * vẫy tay*.


Hình như mama có chuyện buồn ….. papa lại chưa về , lần bao nhiêu pa ở ngoài cả đêm, không thật sự cần cái nhà này sao ? Có thể … vì mình không thể nói ra điều ấy với mama được , không , nếu nói thì nhà này tan vỡ , như thế thì thật là điều đau đớn lớn nhất cuộc đời của mama, còn mình , sẽ không có sao đâu, tội con Nguyên , nó thương papa lắm , giờ cũng chẳng đỡ nổi cho pa nữa .


Phù …..phù, thổi một hơi ra không khí , trời còn mù sương , run run , Mỹ kéo cao cổ áo khoác , thời khắc chuyển mùa , thật không thích hợp với cơ thể chẳng quen chịu cả nóng lẫn lạnh cứ thay đổi theo từng dịp mặt trời lên xuống trong ngày . Bệnh , Mỹ đã từng suýt chết tại bệnh viện , cái ngày mà mẹ Mỹ khóc lóc van xin người đàn ông quay lại , đau đớn với bụng mang dạ chửa, Mỹ đang nằm bên trong……..Người ấy chẳng tiếc thương gì , nhẫn tâm đạp vào người đàn bà yếu ớt đang quỳ rạp dưới chân.............Bà ngoại đã kể tất cả cho Mỹ nghe. Sinh non, tròn 8 tháng, nặng 2.5 kg, đỏ hỏn, khóc ầm ỹ, đánh thức cả bầy trẻ trong phòng chăm sóc đặc biệt …….là Mỹ đấy , tuy khóc ồn đến thế , mẹ Mỹ đã nghẹn ngào và nở nụ cười hạnh phúc khi nhìn con qua lớp kính .


Phất phới , tóc dài lướt nhẹ trong làn gió buốt , tiếng kít kít của chiếc xe đạp cứ vang lên đều đều……………


………………………………………




Những giờ học trôi qua lặng im như tờ , ít ra là yên tĩnh trong lòng Mỹ , tiết Anh Văn đứng hết cả lớp , cũng phải , chẳng thầy cô nào chịu được cái lớp 9A4 này ….Mỹ bây giờ chỉ mải miết với những suy nghĩ vô định , rối …………

Ánh nắng chiếu, rực sáng cả một góc tường , Mỹ nheo nheo mắt nhìn …….nóng , lóa , một vị thần bước ngang qua nơi chói lòa ấy , gương mặt rạng ngời , cao , cùng đôi mắt đen với tia nắng đang nhảy múa bên trong …………….

- Nghiêm !
* giật thót*

- Uhm… tất cả nghỉ .
…………………………………….
- Hôm nay lớp có làm bài tập đủ không * toát mồ hôi lạnh * . Bây giờ 2 người cùng bàn tráo bài cho nhau rồi đọc to lên cho cả lớp , sau đó thầy sẽ kiểm tra lại từng người. Vì bài này sẽ có thể kiểm tra 1 tiết nên thầy định kiểm tra 15 phút là bài khác , dành hết tiết này để sửa bài nhé .
……………………..

- Không thắc mắc gì à…………………vậy mời hai bạn đầu bàn bên trái , tất cả tráo qua đi .

Anh nhìn mình , mỉm cười cầu hòa , gật đầu là cách hiểu quả nhất , Mỹ chán cảnh giận lẫy của mình rồi.

- Làm chưa mày , Mỹ ?

- Hum ? Làm thì làm rồi nhưng mày đọc sẽ hơi phát hoảng đấy ….tao cũng còn đang lo = = .

- Gì ? Mày giỏi Văn mà , mấy bài này thì có gì đâu chứ , làm suốt ~

- Uhm , tao không nghĩ nó nói tốt cho nghề giáo đâu nha .

……………………………..

Giật bài của thằng Trịnh xem, chà, không bõ công ngồi hàng giờ liền bên nhà nó để diễn thuyết , chỉ nó cách lập luận , chứng minh , viết thế này là khá lắm rồi …… chả bù cho tháng trước * che miệng cười *.

- Được rồi , giờ em đọc to lên đi . Trong lúc bạn đọc phải chú ý nghe , thầy sẽ hỏi sai sót chỗ nào , ai mà không trả lời được là đứng 15 phút .

Sắp đến lượt con lớp trưởng đấy , con này học giỏi thì cũng giỏi , mỗi tội ẹo quá …. Văn nó làm sến chảy nước … nhưng anh lại khen mới bực, Văn Mỹ làm hay mà bị chê hoài, tức ~

*Phụt*

Cả lớp bật cười quằn quại , mình cũng hết bình tĩnh nổi …. Gì chứ , chịu sao thấu đây …. Á đau bụng luôn , ai đời bài nó lại có cả tình yêu thơ văn trong thầy chảy vào lòng em như những mĩ khúc ngân nga , dập dìu chạy ào ào như ngọn thác đổ ập cả hồ…..Thủy Điện . Chết mất …..

Cười người hôm trước hôm sau người cười !

Không ngoa tí nào …. Sắp đến bài mình rồi ~”””~ .


*************


Vâng ….. đã hiểu rồi……. Trời … cần sống bạc tình với con thế sao ….hic hic hức hức , thương con khó khăn đến thế à ????
Cái bài Văn ấy , vì viết theo kiểu từ ta suy ra … và cũng tự tiêu luôn !
Phải , phải ! Mình như thế là không có tốt , không có nên viết như thế , vậy là phỉ báng vào Văn học thời xưa , có muốn đâu … cứ mỗi lần điên lên là lại không có kiềm chế được . Nhưng cũng nhận quả báo rồi cơ mà , thế thì mắc gì còn phải MƯA thêm chi nữa , mấy ngày nay cứ dập dềnh nước dưới chân thế này , ai mà sống cho nổi chứ , hú hú hú .....



Hồi tưởng -------------

- Em Mỹ , đọc bài của Trịnh cho mọi người đi , mắt chăm chú ngó đằng nào mất rồi .
( trong phút chốc Mỹ thấy nghẹt… mũi )
*bặm môi 3 cái * Cạch * đẩy cái ghế , stand up * ( cùng với giọng ngọt thanh khiết bất tự nhiên , Mỹ đọc diễn cảm bài Trịnh , đôi khi nghe tiếng ực ực giữa những dòng văn ….)

- Nghe cũng khá rồi đấy , viết xoay quanh ý chính luận , không lan man , thầy pass cho Trịnh * làm dấu good luck*
- Dạ , dà dà , em cảm ơn thầy ( cứ thế mà đứng lên thắt chặt tay, niềm vui không ai kể cho xiết, lần đầu tiên ấy………………..là thế ….)


- Thôi…………… được rồi ! Đến lượt Trịnh đọc.


Những âm vực trầm đục ngân lên quanh lớp học , chăm chú lắng nghe đến kinh ngạc , những gương mặt từ từ biến dạng và biến sắc rất mang tính minh họa cho bài Văn kia , sao vậy nhỉ , hay đến thế ư .
Phải chăng có hơi nghe tiếng rì rầm đau đớn trong bụng Mỹ mà ( hồi chuông ngân lên nà hồi chuông vang lên ) hết tiết .


Cũng sáng mắt ra rồi đấy trời ạ ! ( kiểu gì cũng đến ngày sét oánh cho chít = =)


Chà , được hơn nửa bài rồi đấy , anh đã cầm phựt cái tờ giấy đang thẳng thớm đẹp đẽ hoa lá là thế , giờ nó cứ dúm dó lại , đau lòng . Cả lớp vẫn nín thinh , chỉ lặng lẽ cúi chào ( thay cho ngôn ngữ ) , trò ra gần hết , anh ngoắc Mỹ ở lại khi đang nhấp nhổm luồn trong đám chen cửa đằng kia .

Vẫn im đến sợ ….nghe đâu thà bị quát tháo vẫn thoải mái hơn là cái kiểu lặng như tờ thế này . Anh soạn lại sách , giáo án , để ngăn nắp gọn gàng trong cặp xách , không một lần ngẩng đầu nhìn Mỹ , không biểu hiện , vô cảm . Chỉ khi đèn trong phòng đã phụt tắt hết , Mỹ mới ngớ ra khi thấy tay mình có hơi nóng khác … tay ai kia đã lồng chặt vào .

Hồi hộp , lo lắng , sợ hãi , lại thêm cả nụ cười méo xệch đang dãn ra rộng hơn trên mặt Mỹ .Đứng muốn sụm chân trước cửa phòng GV . Toát mồ hôi . Nghía vào đằng trong , không tí động tĩnh nào , thấy mỗi anh đang loay hoay với tập hồ sơ , nhìn mông lung lên trời , trong vắt , không mây , chỉ có xanh biêc biếc , gió cũng ngừng thổi .

Anh tiến về phía nhà để xe , Mỹ dợm bước theo sau . Yên lặng đã kết thúc với tiếng rẹt , roạt , xoạt … Tất cả chỉ còn là mẩu vụn trong tay anh . Chẳng lẽ tức giận mà xả vào bài Văn Mỹ sao ….


Tóm tắt bài Văn của Mỹ chút :

Đơn giản là nói về chuyện tình yêu Văn thơ dào dạt trong thầy tiếp bước cho trò thôi , như đề bài ấy … có điều thêm mắm muối làm sao mà thành ra : CỨ NHƯ LÀ TRUYỆN HÀI DÀI TẬP = =”( khổ thân con bé ~ )


Anh không nói gì , lẳng lặng đi đến nơi Mỹ đứng ….. “âm thanh vang vọng cả đất trời” , tiếng cười hồn nhiên buông ra nhanh chóng và dài bất tận . À mà đúng , mọi người cũng về hết , bảo vệ chắc khó lòng nghe thấy được khi đang bận khóa cửa các lớp học .

Cảm xúc chợt đến chợt đi mang nhiều sắc thái khác nhau , bỡ ngỡ , lạ lẫm , ngờ nghệch – mắt chăm chăm mở to , môi hơi trề xuống , gương mặt như được tạc từ bạc trắng , chẳng hiểu nổi cái gì nữa .




Kết thúc hồi tưởng -------------



Và …. Tràng cười của anh vẫn vọng về não Mỹ , bộ nhớ xử lý thông tin cũ nát đang truyền tải câu chuyện vào dưới màng mắt của cô gái đạp hì hục trong màn mưa buốt giá .....


Dù sao cũng tôn trọng người thương tí xíu chứ …. thật nhẫn tâm quá , một bài viết khác , đề bài mới , khổ thân con trời ơi , tặng con phép thánh cứu chúng sinh của người , con hết chịu được rồi .


*************



Xe dừng cửa trước , mưa gió vừa kịp tắt , trêu ngươi Mỹ đấy thôi , vui được buồn mất , nước mưa xóa sạch nỗi chán nản , sự mệt mỏi của một ngày tại trường . Nhà im ắng , chẳng có lấy một tiếng động trừ những bước chân , mưa được dịp tha hồ tràn vào nhà từ ống quần Mỹ .


Điệp khúc của ngày vang lên , tắm tắm tắm , có lẽ sẽ chịu khó tìm đồ ăn dưới bếp , nấu món nào đơn giản nhất thôi , rau muống xào , đậu hũ chiên , canh trứng cà chua . Nghe ổn đấy , bụng đang rền rĩ than thở , mau mau lên .


Phew…. Buông tiếng thở dài nhẹ nhõm , hoàn thành bữa trưa , đã ăn hết và rửa cả chén , mới hơn 2:00 , woa , đỡ quá . Chuẩn bị đi ngủ tí nhỉ , hôm qua nghỉ học thêm đủ rồi , giờ phải lết đi thôi, cố lên !____! . Uhm ~ khoảng 3:15 ra khỏi nhà là vừa , đạp cũng mất 15 phút còn gì , ngủ cho khoan khoái , YAH ~ ~ ~ !


Mỹ thả người mỏng lét xuống giường, nhắm mắt, ngay lập tức chìm vào cõi mộng xa xôi …………….


*************


6:46:23 P.M – “cõi đi về =___=”


Đuối như gì ~””””~ , khớp xương nó không khít với nhau nữa rồi , hú hú hú :-< . Mỏi rũ người , “ngày nào cũng vậy, ngày nào cũng thế” ( Mỹ nghe câu nói quen quá , chắc là từ mama ). Hum ? Nhà tối om , mama hôm nay không ở nhà sao? Giờ này là thường có trong bếp mà, lạ quá ??!!? Chắc kẹt xe mất rồi , đường bây giờ xe cộ như mắc cửi ấy , Mỹ cũng vừa từ trong trận địa ra , may mắn tìm được lối thoát thân ! Con bé Nguyên thì khoảng 15 min nữa , papa thì , lâu lắm lắm đây .

Im lặng bước lên phòng …. làm những việc nhàm chán không tên , cứ thế , cứ thế .... một ngày lại trôi vụt khi nào chẳng hay ........






Chap 3


Nếu ngày nào mọi việc cũng diễn ra nhẹ nhàng , êm ả như chính bản chất của nó , không phải sẽ tuyệt vời hơn sao? Từng ngày nối dài , Mỹ lim dim mắt về phía chiếc điện thoại nằm chỏng chơ . Chẳng một ai nhắn tin , gọi điện , người con trai được mang danh là boyfriend đã chết dẫm ở đâu thế ??? Lại một trận sốt hâm hâm vô cớ đâm sầm vào người Mỹ , rõ là cuộc đời luôn ưu ái cho kẻ hay bệnh tật , cứ thêm vào để thúc mọi người về với chúa cho người có kẻ bầu bạn sao ….

Ngắm trời mưa , lại là những cơn mưa sở thích của trời đấy , cứ trêu mắt với hạt mưa bé tí , rơi rả rích ngoài trời tối mịt . Ít ra nó cũng được múa lượn ngoài ấy ! Cùng ngàn người lao vút trốn nó , bị cuốn theo từng vết xe cọ xát trên đường loang lỗ , lấp loáng ánh nước . Mỹ ao ước dầm mưa , đời lắm kẻ đầu nóng sốt nghĩ toàn trò chơi dại dột . Mỹ mà , lúc nào cũng làm trái ngược với tất cả , “con” người tách bầy ~___~ .

You and me …, I will love you , my boy ……….!_@(@_!*!(@_!OLW_KSJ …….. tiếng Hàn ….. nhạc Hàn ….. sao nghe là lạ ….con Nguyên nó nghe suốt , chậc , liệu nó có hiểu được một tẹo nào không ? Nó yêu đất nước Hàn xa xôi quá ha , lúc nào cũng oppa này , oppa nọ , oppa kia …. Cứ kể miên man về các tình yêu tận đẩu tận đâu , liệu họ biết đến sự tồn tại của nó hay không vậy …………………….


Tâm tư lãng đãng trôi ………….4 ngày nằm nhà giúp Mỹ thông lại bộ não thêm phần bay bổng , nhịp nhàng hoạt động , giảm nặng nề … cũng có ích !

Anh ơi, Ngô Quang Kim, cái tên vừa ngố vừa xí hoắc kia , anh ở nơi nào , đã làm gì khiến em khó chịu quá , bực tức lắm rồi , hãy liên lạc với em bằng bất cứ thứ gì ngay đi chứ Ah Ah ~ ~ ~ ~ ~ ~ ~ YAH ~ ~ ~ ~

Ngả người ra giường , xong ngồi dậy , 2 actions được Mỹ hóa thành hơn 2 tiếng cho 2 hành động trùng lặp liên tục vớ vẩn ấy . Nhàn nhã quá , bị bó gối , ngoài chuyện đơn giản thì còn tay chân đâu mà mó vào gì khác .

Chán rồi , Mỹ bật phắt dậy , tìm thứ để phá đã …

Chân nam đá chân xiêu , một buổi sáng buồn với tiếng mưa rả rích hoài chẳng chịu lùi . Mỹ chậm chạp bước vào căn phòng trống ( tạm gọi là phòng áp mái ) . Trống là do chẳng ai có mảy may quan tâm đến , nhưng nhờ thế đây được coi là nơi hoàn toàn tĩnh lặng với Mỹ .

Cửa sổ nhỏ hướng thẳng ra mặt đường trước cửa nhà , Mỹ đang ngồitựa hẳn vào khung cửa , để mặc cho mái tóc dài mảnh mai , yếu ớt cố bám víu lên đôi vai khẳng khiu , mỏi nhừ sau những cơn ốm chẳng thoái lui , chỉ thấy nặng hơn , cảm nhận được nó qua từng hơi thở khó khăn , đau , cổ họng như bị bóp nghẹn . Dù sao cũng là leo một cái thang 24 nấc , quá hao sức so với cơ thể bỏ đi này ….

- Phải chăng nắm chặt sợi dây tình đỏ thắm là sai , là không được , có lẽ nào tất cả điểm thắt của mối tình là bản tay của riêng em mà thôi ?

Từng giọt mặn trào ra ngoài , đôi mắt ngập mưa mù , nhìn hoài những giọt mưa …


Hồi tưởng -------------

- THÔI ĐI MỸ !

Anh quát lớn , từng chữ quấn vào tim Mỹ khiến nó nhức nhối , tai Mỹ ù lên , hốt nhiên Mỹ ôm chặt lấy thân , run rẩy , sự sợ hãi chạm từng đốt sống Mỹ , Mỹ nghĩ mình cũng mù dần rồi , chẳng nhìn thấy gì , không hiểu được gì nữa .

- Em ! đi với anh ra khỏi đây .

Bàn tay anh bám vào cánh tay Mỹ , lôi đi thô bạo , chút sức lực níu kéo cho anh dừng cũng hết rồi , Mỹ cứ để cho anh kéo xa ra khỏi căn phòng , đến khi nó chìm vào bóng tối .



Bài này đã được Ochan26 sửa: Apr 28 2010, 05:15 AM
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 Thành viên đang đọc bài (1 Khách và 0 Du kích)
0 Thành viên:

 



RSS Phiên bản Lo-Fi Bây giờ là: 25th September 2017 - 04:22 PM
IPS Driver Error

IPS Driver Error

There appears to be an error with the database.
You can try to refresh the page by clicking here