IPB

Xin chào Người đẹp ( Log In | Đăng ký )

giongto
 
Reply to this topicStart new topic
> Bắt lỗi truyện Acheron
mhd
bài Oct 13 2008, 05:03 AM
Bài viết #1


Thi sĩ Mít Hồng Đào
******

Nhóm: Black Mage
Bài viết: 903
Ngày gia nhập: 5-February 02
Từ: Avalon Island
Thành viên số: 18




Những ai thấy lỗi chính tả hay bất cứ lỗi gì của truyện dịch Acheron cần góp ý thì viết đây nha.

---------------
Acheron
Tác giả: Sherrilyn Kenyon
Người dịch: mhd
Biên tập: koko
www.truyentranh.com

Bản dịch được cung cấp miễn phí cho người hâm mộ, có thể đăng lại ở khắp nơi, với điều kiện không sửa chữa, thêm bớt, và không được dùng cho mục đích thương mại.

Mười một ngàn năm trước một vị thần được sinh ra và bị đày xuống trần gian trong thân thể một hoàng tử. Vì sự khác biệt này, hoàng tử trở thành nô lệ, sống cuộc đời nhục nhã, không gia đình, không bạn bè, bị phản bội một cách cay đắng. Trong cái chết, chàng lại trở thành vị thần, và là người bảo vệ cả thế giới. Nhưng mọi sự lại không đơn giản như thế.

Acheron, thần, hoàng tử, vampire, kẻ hủy diệt, người bảo hộ.

Đọc ở đây.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
mhd
bài Feb 26 2009, 12:57 PM
Bài viết #2


Thi sĩ Mít Hồng Đào
******

Nhóm: Black Mage
Bài viết: 903
Ngày gia nhập: 5-February 02
Từ: Avalon Island
Thành viên số: 18




dịch từng chương lâu quá, nên mỗi ngày dịch tới đâu up tới đó trong này. khi nào xong sẽ đem ra trang chủ. ai có góp ý gì cứ tự nhiên.

---

Acheron
Tác giả: Sherrilyn Kenyon
Người dịch: mhd www.truyentranh.com
Biên tập: koko
Bản dịch được cung cấp miễn phí cho người hâm mộ, có thể đăng lại ở khắp nơi, với điều kiện không sửa chữa, và không được dùng cho mục đích thương mại.
Hình từ wallcoo.com và chẳng liên quan gì tới truyện.
****
Ngày 18 tháng 11, 9532 trước công nguyên
Cung điện mùa hè hoàn toàn trống rỗng vào thời gian này. Chỉ có một vài gia nhân đang trú ngụ nơi đây thôi. Petra bà đầu bếp, con gái, và chồng bà cũng là người giữ vườn. Một người dọn dẹp nhà cửa và một quản gia là số người còn lại.
May mắn thay, họ đều trung thành với tôi và chẳng bao giờ nói với cha là tôi đang ở đây với một người khách giống y như đúc với thái tử. Tôi không giải thích sự hiện diện của Acheron và họ cũng hỏi gì. Họ chỉ đơn giản chấp nhận và chuẩn bị phòng cho em, chỉ cách tôi hai phòng.
Acheron tuyệt đối ngập ngừng khi bước vào phòng. Theo cái cách nó nhìn xung quanh, tôi có thể biết được nó đang nghĩ tới căn phòng cũ nơi chú đã bán thân xác nó cho người ta.
“Tôi có thể nói không, Idika?”
Tôi thậm ghét khi nào nó gọi tôi như thế. “Chị đã nói nhiều lần em không phải xin phép chị để nói, Acheron. Hãy nói bất cứ điều gì em nghĩ.” Chú tôi đã đánh nó nhiều lần vì đã nói không xin phép đến nỗi nó không dám bỏ thói quen đó.
“Tôi sẽ chia phòng này với ai?”
Tim tôi nức nở trước câu hỏi lặng lẽ của nó. Nó vẫn khó tin là nó không phải dùng thân xác để trao đổi cho mỗi cử chỉ tốt bụng hay là cho mỗi nhu yếu phẩm. “Đây là phòng em, Acheron. Em không phải chia sẻ nó với ai.”
Sự nhẹ nhõm trong đôi mắt bạc làm cổ họng tôi nghẹn lại.
“Cám ơn, idika.”
Tôi không chắc mình ghét cái nào hơn, nó cứ ngoan cố gọi tôi là chủ, hay là nó cám ơn tôi vì đã không bán nó.
Thở dài, tôi vỗ tay nó nhè nhẹ. “Chị sẽ đem vài bộ đồ của Styxx cho em mặc.
Nó quay mặt đi trước khi thốt. “Hoàng tử sẽ giận dữ nếu biết được tôi đã chạm vào chúng.”
“Nó sẽ không giận đâu, Acheron. Tin chị đi.”
“Nếu người muốn, idika.”
Tôi cắn chặt răng vì sự ngoan ngoãn của nó. Trong lúc Styxx làm mọi thứ đến mức hống hách một cách đáng ghét, thường bắt người ta làm lại công việc chỉ để cảm giác được quyền lực mà nó có, Acheron lại chấp nhận mọi thứ không than vãn.
Hi vọng có điều gì khác hơn tôi có thể làm để cho nó cảm thấy an toàn và thoải mái, tôi để nó trong phòng riêng, và trở về phòng mình để nghỉ. Tôi chỉ cần nghỉ một chút khỏi những áp lực về sự lo lắng cho nó. Những gia nhân ở đây đều hầu hết đã già cả, và tôi chú ý một điều người giả dường như được miễn dịch khỏi bất cứ cái gì mà Acheron có. Hoặc nếu không miễn dịch, thì họ cũng ít hành động vì nó.
Không kể, gia nhân sẽ nhận ra nó thuộc về hoàng tộc và chỉ điều đó thôi cũng sẽ làm họ không dám đụng vào nó.
Tôi hi vọng thế.
Mệt mỏi, tôi bước đến bàn và viết vội lá thư cho phụ hoàng để ông biết tôi cần phải đi xa khỏi Didymos. Ông đã quen với những chuyến du lịch của tôi, vì tôi thường đi thăm người dì ở Athens hay đến cung điện mùa hè chỉ để được ở một mình. Như là Acheron, tôi rất quý trọng sự cô độc. Chỉ cần tôi có Boraxis theo bảo vệ và cho cha biết tình trạng sức khỏe cũng như tôi đang ở đâu, cha tôi khá nuông chiều tôi trong những chuyến đi bất thình lình như thế này.
Chỗ duy nhất ông cấm tôi đi là Atlantis – cho đến giờ tôi mới biết tại sao. Và tôi đã từng thật tình tin tưởng ông khi ông nói rằng chốn ấy quá xa xôi và là một nơi nguy hiểm cho một cô gái tuổi tôi đi mà không có người bảo vệ. Tôi đã không hề lời nói đó để bảo vệ em ông và sự phóng túng của ông ta.
Tôi chỉ vừa viết xong lá thư báo cho cha biết tôi đang ở Athens, khi đứng dậy thì ngừng sững lại. Tâm trí tôi hoàn toàn bị sự kiện bên ngoài cửa sổ thu hút, trong căn vườn. Thoạt tiên, tôi không tin những gì mình thấy.
Đó là Acheron.
Thật không giống nó chút nào để làm bất cứ điều gì mà không hỏi xin phép. Nó không cử động cả tay chân trừ khi được bảo. Tôi phải chớp mắt hai lần để chắc chắn mình không lầm. Nhưng không, đó chắn chắn là nó….
Mặc dù trời chỉ chớm đông, nhưng đã lạnh đủ để phải mặc áo choàng khi ra ngoài. Nhưng nó đứng đó, chân trần, bước trên thảm cỏ cạnh hồ nước. Đầu nó cúi xuống và dường như là đang cuộn ngón chân vào trong cỏ. Trông nó rất thích thú cảm giác ấy, như bởi vì nó chưa từng cười, nên cũng rất khó nói.
Nó đang làm cái quái gì thế nhỉ?
Tôi với lấy áo choàng và bước ra ngoài để xem Acheron.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
mhd
bài Feb 27 2009, 11:39 AM
Bài viết #3


Thi sĩ Mít Hồng Đào
******

Nhóm: Black Mage
Bài viết: 903
Ngày gia nhập: 5-February 02
Từ: Avalon Island
Thành viên số: 18




Ngay khi vừa nhìn thấy tôi, thằng bé lùi lại, cho đến khi đụng bức tường đá. Không còn chỗ nào đi nữa, nó quỳ gối xuống, và giơ cánh tay lên như thể để bảo vệ đầu và mặt. "Xin tha thứ tội, Idika. Xin ngài, t-t-tôi không có ý cãi lời."

Tôi quỳ cạnh nó, và ôm mặt nó để an ủi. Nó căng thẳng trong tay tôi đến độ muốn tan vỡ ra. "Acheron, không sao đâu. Không ai giận em cả. Em đâu có làm gì sai. Sh..."

Nó nuốt giọng khi cơn hoảng sợ trở thành bối rối. Thánh thần ơi, bọn họ đã làm gì em đến nỗi em phải run rẩy như thế khi nó chẳng làm gì để phải như thế?

"Chị chỉ ngạc nhiên sao em lại ra ngoài này mà không mang giày. Trời lạnh lắm và chị không muốn em bị sốt."

Sự lo lắng của tôi làm nó kinh ngạc cũng như cơn sợ hãi của nó làm tôi ngạc nhiên.

Nó chỉ tay về phía phòng mình, cũng có một lan can nhỏ, như phòng tôi, mở ra ngoài vườn. Cánh cửa vẫn để ngỏ. "Tôi không thấy ai ngoài này nên tôi nghĩ là an toàn. Tôi chỉ muốn cảm thấy cỏ. T-Tôi không có ý làm sai, Idika. Tôi định sẽ quay về phòng ngay khi làm xong. Xin thề đó."

"Chị biết," tôi đáp, vuốt nhẹ mặt nó trước khi thả tay ra. Thằng bé thả lỏng một chút xíu khi tôi không động vào. "Không hề gì thật đó. Chị không giận đâu. Nhưng chị không hiểu sao em lại muốn cảm giác cỏ lạnh như thế này. Mùa này cỏ khô hết rồi mà."

Nó vuốt tay lên đám cỏ. "Chúng thường không cảm thấy như thế này sao?"

Tôi cau mày trước câu hỏi ấy. "Em chưa từng đụng tới cỏ sao?"

"Tôi nghĩ là có khi tôi còn nhỏ. Nhưng không nhớ nữa." Nó lại chà tay nhẹ nhàng đến mức tim tôi muốn vò xé. "Tôi chỉ muốn chạm vào nó một lần thôi. Tôi sẽ không rời khỏi phòng nữa đâu, Idika. Lẽ ra tôi nên xin phép trước. Xin tha thứ cho tôi." Nó cúi đầu xuống.

Tôi muốn đưa tay ra chạm vào nó, nhưng tôi biết em rất ghét điều đó. "Em không cần phải xin phép chị, Acheron. Em có thể đến đây bất cứ khi nào em thích. Em đã được tự do rồi."

Acheron nhìn vào lòng bàn tay có dấu nô lệ, rồi nắm lại thật chặt. "Idikos nói hoàng thượng bắt ông hứa tôi sẽ không bao giờ rời khỏi nhà."

Tôi há hốc trước điều tiết lộ này. "Em bị nhốt trong nhà kể từ khi đến Atlantis hả?"

"Không phải luôn luôn đâu. Mỗi khi idikos đi xa về, tôi chào đón ngài trong phòng khách. Tôi luôn là người đầu tiên ngài muốn thấy. Rồi đôi khi idikos khoá chân tôi trong văn phòng hay cạnh giường. Còn buổi tối tôi được vào trong đại sảnh khi nào có tiệc."

Và mỗi tối nó ngủ trong giường Estes. Em đã cho tôi biết chừng ấy.

"Nhưng em chưa bao giờ ra ngoài?"

Nó liếc nhìn tôi, rồi lại quay đi. Đó là cách Etes đã dạy nó phải làm vì nhiều người bị đôi mắt bạc xoáy của nó làm mất hứng. "Tôi được phép ngồi trên lan can mỗi khi không tiếp khách để cho da không tái quá. Meara đôi khi còn cho phép tôi ăn ngoài đó nữa."

Tôi biết được Meara là người nữ quan đã viết thư cho tôi và giúp em chạy trốn. Bà ta là người tốt nhất trong những kẻ giam giữ nó, và là người duy nhất cho nó ăn uống thoải mái... khi không phải tiếp khách. Điều khác tôi được biết là Etes dùng thức ăn để điều khiển nó.

Acheron chỉ ăn khi làm người khác vui lòng. Ăn được bao nhiêu tuỳ thuộc vào việc đã tiếp bao nhiêu khách vào ngày đó và đã làm họ hài lòng thế nào.

Ý nghĩ đó làm tôi muốn ói.
Go to the top of the page
 
+Quote Post
mhd
bài Mar 2 2009, 10:28 AM
Bài viết #4


Thi sĩ Mít Hồng Đào
******

Nhóm: Black Mage
Bài viết: 903
Ngày gia nhập: 5-February 02
Từ: Avalon Island
Thành viên số: 18




"Em thích Maera, đúng không?"

"Bà lúc nào cũng tốt với tôi. Ngay cả khi tôi hư, bà cũng không làm hại tôi."

Hư. Định nghĩa theo Estes mỗi lần có người khách mạnh tay với Acheron để lại dấu ấn trên người nó. Acheron có nhiệm vụ phải làm họ hài lòng bất cứ cách nào mà họ thích, nhưng nếu họ muốn làm mạnh tay, và em cho phép, thì em sẽ bị trừng phạt. Nếu em không cho phép họ làm đau em, khách hàng sẽ không hài lòng, và Estes sẽ trừng phạt gấp hai lần vì đã không cho họ cái mà họ đã trả tiền. Acheron không thể nào thắng được.

Tôi nắm chặt tay để khỏi chạm vào người em. Tôi chỉ muốn ôm choàng nó vào lòng và giữ thật chặt cho đến khi cơn ác mộng cuộc đời nó bị xóa hoàn toàn khỏi ký ức.

Nhưng làm thế nào? Làm sao để em hiểu rằng em đã được an toàn? Rằng sẽ không ai chạm vào em nếu không được em cho phép? Rằng em đã được tự do để ra quyết định riêng mình và sẽ không ai đánh em vì đã nêu ý kiến của mình?

Hay là vì đã bước ra ngoài trên cỏ bằng chân trần?
Go to the top of the page
 
+Quote Post

Reply to this topicStart new topic
1 Thành viên đang đọc bài (1 Khách và 0 Du kích)
0 Thành viên:

 



RSS Phiên bản Lo-Fi Bây giờ là: 26th May 2016 - 12:35 AM