Hãy để gió bay đi!!!

Written by:HenkaXHenka
Genes: Romantic. My sad story.
Note: It's story about my friends....and me...





1

"Em là gió. Gió phải được tự do!"
Nó đặt bút xuống bàn,mông lung nhìn ra bên ngoài.
Đã n lần nó hạ xuống rồi lại nâng lên,quyết tâm cũng theo đà cảm xúc mà nhấp nhô liên tục.

Chờ đợi ư?
Rốt lại thì nó đang chờ đợi cái gì?
Chờ tới lúc nào?
Và chờ đợi ra sao?
Nếu nó có thể trả lời,dù chỉ là một trong tất cả những câu hỏi trên,nó sẽ gật đầu trước lời đề nghị của anh.
Nhưng nó không thể.

Nó yêu anh.
Vì anh nó có thể chờ 5 năm,10 năm,20 năm,thậm chí lâu hơn thế.
Chỉ cần anh nói một câu “ Anh sẽ về” thì cả đời này nó có thể chờ anh.
Nhưng anh không cho nó bất cứ thứ gì,dù chỉ là một lời nói bâng quơ.
Anh tìm tới khi anh cần nó,cần một người lắng nghe,một nơi an ủi vỗ về.
Rốt lại cũng chỉ để thỏa mãn sự ích kỷ của riêng anh?

Có bao giờ anh để ý đến cảm xúc của nó,tới mỗi lần nó khóc chạy tới tìm anh rồi chỉ nhận được câu trả lời “Anh đang bận"

Nó hối hận vì đã níu giữ anh bằng những giọt nước mắt.
Nó chợt hiểu ra rằng anh chấp nhận nó đơn thuần chỉ vì lòng thương hại.
Tình yêu có thể xây dựng nên từ sự thương hại không?

Phải chăng đã tới lúc nó cho anh tự do,cũng là lúc nó di tìm sự tự do cho mình?

"Tự do" ? Đó có phải là điều nó muốn không?

Nó yêu ánh mắt hờn dỗi, những câu nói vu vơ ,những ghen tị rất đỗi dễ thương của anh với cả những người nó gặp mặt lần đầu.

Nó nhớ những đêm đông giật mình tỉnh giấc,mở mắt và nhìn thấy anh,nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ,mái tóc mềm rủ xuống ngực nó ấm áp khôn cùng,nhìn thấy bàn tay nắm lấy bàn tay,an toàn và vững vàng,dành cho một mình nó.

Nó khao khát anh lại ôm nó vào lòng,ghì chặt nó bằng vòng tay ấm áp,thì thầm vào tai nó “Em chỉ là của riêng anh” và ngăn nó cãi lại bằng những nụ hôn ngọt ngào.

Tất cả chỉ còn là dĩ vãng? Ừ! Theo gió bay đi!

2.

"Em là gió. Gió phải được tự do!"

Nó đặt tờ giấy xuống bàn,mông lung nhìn ra bên ngoài.
Bức thư vỏn vẹn có 8 chữ những đã viết nên những gì em muốn nói và những gì nó cần biết.

Chờ đợi ư?
Đó có phải là điều quá khó khăn?
Em không phải là người đầu tiên,cũng không phải là người cuối cùng chờ đợi.

Nó đã chờ em rất lâu rồi.
Từ khi em còn là một cô bé ngây thơ nhiều mơ mộng,cho tới bây giờ…
Từng ngày,từng ngày,chờ đợi em lớn lên, trường thành trong suy nghĩ và nhận thức .
Để em hiểu rằng tình yêu nó dành cho em nghiêm túc và to lớn đến chừng nào.

Phải chăng nó đã lầm?
Rằng thứ nó chờ đợi chưa từng và sẽ không từng xuất hiện trước nó?

Là em không hiểu hay cố tình không hiểu tình yêu nó dành cho em?
Công việc chứ đâu phải trò trẻ con mà có thể vì một tin nhắn vu vơ mà bỏ dở.
Nó cứ phải lẽo đẽo theo em mà xin những cái lỗi từ trên trời ấy rơi xuống ấy mãi được sao?
Em cứ mãi là cô bé nhõng nhẽo đụng chút là khi dễ mãi được sao?
Thay vì sự thanh thản,em lại trao cho nó những hờn trách,ghen tuông vô cớ.
Bây giờ khi nó cần một khoảng thời gian tĩnh lặng cho riêng mình,để có thể suy nghĩ nghiêm túc về em và nó và về cuộc sống sau này,em lại không thể đáp ứng.
Liệu đó có phải là một đời hỏi quá đáng?

Phải chăng đã tới lúc nó giải thoát cho em,cũng là tự giải thoát cho chính mình?

“Giải thoát”? Đó có phảilà điều nó muốn không?

Nó nhớ những chiều hai đứa lang thang trên con đường ngập lá khô.
Bước chân xao xác vỡ tan mảnh hồn lá trinh nguyên
Em bước đi bên cạnh nó,an lành và hiển nhiên như em sinh ra để ở đó.
Em nhìn nó bằng ánh mắt trìu mến,bằng tình yêu dịu ngọt không nói được bằng lời

Nó yêu dáng em nhỏ xinh trong chiếc váy trắng,lướt ngang qua tâm hồn nó,tinh khôi như một đóa lan rừng trong nắng sớm,lại u hoài như sương giăng che khuất mặt hồ.

Nó khao khát được chạy tới ôm chặt lấy em,giam giữ em trong thâm cung,nơi không lọn gió nào chạm được vào mái tóc em,không ánh mắt nào nhìn ngắm được em,để em vĩnh viễn không rời xa nó,để em mãi mãi là của riêng nó mà thôi.

Tất cả chỉ còn là hoài niệm? Ừ! Theo gió bay đi!

3.

Em là gió. Gió phải được tự do. ..

Kết thúc…chà….phải kết thúc rồi đấy!

Happy ending nào!

Cố gắng lên!

Đừng có bắt nhân vật trong fic phải như mày chứ…

Dĩ vãng cho ngày qua
Hoài niệm cho nỗi nhớ


Ngẫm cho cùng,so với tác giả,họ cũng đã có một Happy ending rất đỗi ngọt ngào...

The end. 1/12/2007.

Hãy để gió bay đi!!!