Hey, dạo này viết năng suất ghê >"< (chuyện học hành thì chểnh mảng 0__0). Sau Pratyaya, K hứng lên viết tiếp cái nì (mới xong hôm qua thôi), và giờ là một cái oneshot nữa (may thay, dài hơn 2 cái nì, cuối tuần rảnh sẽ post ^^).

Rating : 13+ (ối ối ối, càng ngày càng trong sáng, sắp lên Niết Bàn được rùi >"<)
Warning : SA
Note 1 : Xin hãy đọc chậm hơn tốc độ thông thường của bạn, dù là những câu ngắn thôi.
Note 2 : 4 câu mở đầu và kết thúc không phải là thơ, ko thì bạn K sẽ bị các nhà thơ "hội đồng" mất >"<


ÁO ĐỎ


Writer : KRAD


…Em yêu mặc áo đỏ
Đôi má hây hây hồng

Cô dâu về nhà mới
Còn xác pháo bay bay


Hồi chị đi lấy chồng, chị mặc áo đỏ, đi hài đỏ, ngồi kiệu đỏ…Má chị hây hây. Chị rạng rỡ cười suốt. Em cứ mải mê ngắm chị. Chị đẹp quá. Người con gái nào mặc áo đỏ cũng đẹp như vậy cả. Lúc ấy em đã nghĩ thế.

Rồi em mê màu áo đỏ lúc nào không biết. Mỗi đám cưới đi qua, em lại ngẩn ngơ nhìn cô dâu trong tà áo đỏ. Mẹ bảo màu đỏ là màu của hạnh phúc mà, chỉ được dành cho lễ thành hôn thôi. Và em mơ đến lễ thành hôn của em, em sẽ mặc áo đỏ…

Nhưng ai cho em mặc áo đỏ ?

Vì em đâu phải là con gái.

Em không phải là cô dâu.

Em không thể là cô dâu.

Mẹ mắng em hoài, bảo em suy nghĩ lung tung. Nhìn coi, chú rể mặc áo gấm tía đi bên cô dâu, ấy mới là em. Em không chịu. Em muốn mặc áo đỏ. Mẹ đánh em, rồi khóc.

Sau lần đó, em không bao giờ nhắc lại chuyện áo đỏ trước mặt mẹ nữa. Đám cưới nào qua, em cứ lầm lũi đi miết, không ngó xem cô dâu như ngày trước. Xác pháo ngập dưới chân em, cũng màu đỏ tươi.

Rồi em quen anh.

Anh thế nào nhỉ ?!! Rất tuyệt. Vừa đẹp trai vừa hiền lành. Lần đó đi dự đám cưới cô bạn, em không kìm chế được, cứ dán mắt vào màu đỏ như mê hoặc. Mãi đến khi nhận ra ánh mắt một người lạ nhìn mình không dứt, chắc mặt em lúc ấy cũng chẳng khác gì màu áo kia. Anh cười với em : Cô dâu mặc áo đỏ đẹp ha ?!!

Rồi em yêu anh.

Những ngày đó thế nào nhỉ ?!! Em hạnh phúc, ngập chìm trong hạnh phúc. Em tưởng mình là cô dâu. Anh thương em lắm, chiều chuộng em nữa. Đưa em đi ăn bánh, uống siro mà em rất thích. Cùng em ra biển ngắm hoàng hôn. Hoàng hôn cũng màu đỏ, anh biết là em yêu nó. Anh nắm tay em chạy trên bãi cát trắng, dài và mịn. Khi mệt nhoài, anh sẽ ôm em vào lòng, sẽ hôn em và thì thầm vào tai em những lời rất ngọt ngào. Rằng anh yêu em.

Em bảo anh em muốn mặc áo đỏ.

Anh phì cười. Ai cho em mặc ?!! Em đâu phải cô dâu.

Thì em là cô dâu của anh.

Anh mắng em : suy nghĩ vẩn vơ. Chỉ cần biết anh yêu em là đủ rồi.

Chỉ cần anh yêu em là đủ rồi, em tự nhủ. Sau đó em không bao giờ nhắc lại chuyện áo đỏ với anh nữa.



Một năm sau, anh mặc áo gấm tía. Đàng hoàng, chững chạc và rất điển trai. Ai cũng khen thế.

Kiệu hoa tới rồi.

Anh sốt sắng chạy lại, đỡ cô dâu vừa bước từ kiệu xuống. Cô dâu mặc áo đỏ, đi hài đỏ…Má cô hây hây hồng. Cô cười bẽn lẽn nhưng vui sướng. Cô dâu đẹp lắm.

Nhưng…

Cô dâu đó không phải là em.

Ngày cưới của anh, em cũng mặc áo đỏ, đi hài đỏ…Má em hây hây hồng. Em ngồi trước gương. Em rất đẹp. Em cũng là cô dâu.

Cô dâu không có kiệu hoa.

Cô dâu không có chú rể.

Kiệu đi qua rồi, xác pháo còn vương theo sau. Ngõ vắng lấm tấm như tấm thảm hoa màu đỏ. Em cứ bước theo đó.

Xem này. Em cũng là cô dâu. Tà áo đỏ bay bay. Giá mà anh nhìn thấy nhỉ ?

Tàn pháo bay theo bước chân em. Hoàng hôn buông màu đỏ rực.

Em đã thấy anh nâng chén rượu nồng, bên cạnh cô dâu xinh, người người chúc tụng, ai nấy đều vui vẻ.

Chỉ cần biết anh yêu em là đủ.

Đôi chân em mệt rồi. Cát lấm đôi hài đỏ. Sóng biển khẽ rì rào.

Còn ai ôm em không ? Còn ai hôn em không ? Còn ai thì thầm vào tai em ? Rằng anh yêu em…

Chỉ cần nhớ em yêu anh là đủ.



Sáng hôm sau, người ta bắt gặp em nằm trên bãi cát. Áo đỏ. Hài đỏ. Cổ tay cũng nhuốm đỏ…



Em yêu mặc áo đỏ
Đôi má hây hây hồng

Cô dâu về nhà mới
Còn xác pháo bay bay…


END




Sao oneshot minh toàn viết sad thế nhỉ ???0__0

====

Fic đc post với sự ủy quyền của tác giả