Lâu lắm rồi mới lại viết một cái gì đấy gọi là có chút hơi hướng manga.
Hồi đầu mình tìm đến với SnoopyCool là để down SaiKano, nhưng mà số mình như số con bọ cạp <phiên bản mới của con rệp. Nói con rệp nghe mất thể diện của cung Scorpio quá

> Vừa mới chân ướt chân ráo down được có vài chap là bọn Viz nhanh chân nhanh tay lại hớt luôn. Thù lại thêm thù, nỗi hận Viz ngày càng như biển vậy <biển Aral

> Nhưng mình thấp cổ bé họng <bé bỏng XD> nên không làm gì được, đành chọn cái khác để xem. Thấy bọn nó quảng cáo cái Yakitate!! Japan này là một bộ manga "damn entertaining" <dịch bởi Google, Inc.: "vui nhộn và hài hước không thể tả nổi">
Thực ra số mình từ nhỏ đã có duyên với ăn uống, thế nên rất khoái đọc mấy thứ liên quan đến đồ ăn, tỷ như "Đầu bếp cung đình", abc, xyz, chẳng hạn. Thế nên nghe thấy bộ này đã hay, lại còn có đồ ăn <dù thế nào chăng nữa, cũng không thích bánh mỳ lắm. Thắc mắc xin mời quay số
1080-máy lẻ 'Tủ Sách Mini' để được giải đáp> Nhưng mà trong lòng đang mang nỗi sầu thiên cổ <cái nỗi sầu này chép sách ra đấy XP> nên down về xem tạm vậy. Dù sao thì với 13 volume đã được dịch, chưa kể "bánh sẽ còn ra lò", bộ này chắc cũng mua vui được một vài trống canh XD
Nếu bạn đọc xong mớ loắng ngoằng ở trên mà vẫn còn giữ được chút nào hứng thú, thì hãy tìm đọc bộ manga này. Có lẽ đấy là warning duy nhất dành cho Yakitate!! Japan XP
Đây là một bộ manga rất rất rất hoài cổ, cổ hơn cả những gì mà các bộ manga cổ điển nổi tiếng về chủ nghĩa anh hùng của những năm 80 thế kỷ trước có thể đạt được. Nếu bạn là người may mắn đọc không nhiều các manga thuộc mô-típ này, hoặc là bạn quá ngu dốt để có thể nhận thấy được sự nhàm chán của kiểu cốt truyện vậy, thì tôi xin làm một bản tóm tắt những diễn biến chính:
1. Tèn ten tén ten...một anh chàng ngu ngu ngơ ngơ xuất hiện với vẻ mặt ngây thơ đến tội.
2. Tén ten ten tèn...anh gặp phải dị nhân <cá 100 ăn 1000 là thằng cha nhân vật chính của manga này gặp số dị/tiểu nhân nhiều hơn cả Dragon Ball lẫn Ninja loạn thị cộng lại và chia đôi>
3. Ò e í e <bản Việt hóa của tiếng kèn trumpet>...anh thể hiện tài năng siêu quần xuất chúng.
5. Anh bước vào một cuộc quyết đấu xyz nào đó. Có ba khả năng xảy ra:
A nhỏ gạch đầu dòng thứ nhất: anh chiến bại nhưng sự chêch lệch đôi bên chỉ trong gang tấc. Goto 2;
B nhỏ gạch đầu dòng thứ nhất: anh chiến thắng nhưng nhận ra mình yếu kém về mặt cdef nào đó. Goto 2;
C nhỏ không cần gạch đầu dòng: anh là vô địch tuyệt đối.
6. Thiên hạ thái bình. <"Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế" hoặc một cái gì đó gần gần như thế XD>
Đấy, vấn đề đại khái là chỉ có thế thôi, không nhiều lắm. Cho tới vol 13, nhân vật chính cũng chỉ mới trải qua có <1,2,3,4,...> khoảng 15-16 trận đấu tay đôi gì đó thôi. Với các fan của manga bạo lực thì từng đó cũng đủ để làm nên một cái gì đó [như bao cái gì] rồi. Nhưng không, trong cái manga này, vì nó là làm bánh, nên bạn chỉ có thể nhìn thấy được anh nhân vật chính nhào nặn bột mất tối đa là 5 panels <chú thích của người viết: đơn vị đo tốc độ trong cái manga nhảm nhảm này> Đại bộ phận của cuộc thi là dành cho các cảnh hài hước lố bịch của ban giám khảo. Đại diện tiêu biểu: Kuroyanagi Ryo, 19 tuổi tốt nghiệp Harvard, và theo ý kiến người viết là rất có khả năng về uốn dẻo <xin đọc chú ý: tồn tại luật "Không được tiết lộ cốt truyện" đấy XP>
Giới hạn chịu đựng của bạn đến đây là hết rồi? Phí quá, chưa hết phần lảm nhảm mà XP Gì chứ để chửi Yakitate!! Japan thì có viết nhiều nữa thì ý tưởng vẫn trào ra như dòng Ob mùa xuân mà XP
Đứng trên phương diện một bộ manga nhiều tập, có thể nói là tác giả XYZ <bạn đọc thứ lỗi, em không có thói quen này

> đã thành công khi viết bộ "Thất bại" đến tập thứ 13. Tình tiết truyện rất rời rạc, hình ảnh nhân vật được xây dựng rất mù mờ, tính cách nhân vật phát triển nhạt nhẽo. Xin lấy làm ví dụ Azusagawa Tsukino: chỉ sau 3 volume, từ một nhân vật kỳ bí, tham vọng và sắc sảo, cô trở thành một ngọn đèn leo lét khi mà những kì nhân dị sĩ xuất hiện tới tấp. Thực sự tôi rất thất vọng khi tác giả không biết cách giữ cho người đọc luôn phải cảm thấy tò mò về tất cả các nhân vật. Có lẽ tôi sai, vì truyện vẫn còn đang ra, nhưng dựa vào những gì đã có, tôi có thể khẳng định như vậy về cảm xúc của chính mình.
Tuy nhiên, với những người tinh tế, thích những bí mật nho nhỏ, thích những câu chuyện mở, những câu chuyện rất "đời" thì Yakitate!! Japan sẽ mang lại cho bạn những niềm vui và khoảnh khắc đáng nhớ. Tôi là một người như vậy, và nếu bạn là mộ người giống tôi, thì thiết tưởng chẳng cần nói gì nhiều, chúng ta đều hiểu cái gì sẽ xảy ra mà, nhỉ

Nhưng mà tôi vẫn muốn nói

Nói rất nhanh thôi: bạn nên đọc Yakitate!! Japan theo chapter hơn là gộp cả lại mà đọc theo volume. Những khoảng lặng cần thiết giữa cuối chapter này và đầu chapter kế tiếp là thời điểm tuyệt hảo để bạn lăng nghe những rung động nhè nhẹ trong lòng mình... Những rung động của gì? Rung động của chính cuộc sống của bạn, chính những cảm nghĩ của bạn, của tất cả những gì mà bạn băn khoăn...
"Bánh mỳ mới bao giờ cũng là bánh mỳ ngon" - Đừng đợi cho ruột bánh mỳ cứng lại rồi mới ăn...

PS: một Yakitate!! Review

PS2: nếu bạn không biết Yakitate nghĩa là gì, thì "Google là bạn tốt của bạn" © Ratti hoặc RP của SnoopCool.com, bản Việt ngữ được thực hiện bởi Ipsen